Cảm tưởng về Khóa Tu Một Ngày An Lạc lần thứ 37 – Bài viết và tác phẩm đạt giải

Con chắc chắn bố mẹ chắc không thể đọc được lá thư này đâu nhưng Mẹ à, Bố à, tuy con bây giờ vẫn phải ăn bám bố mẹ thôi. Nhưng con vẫn phải hứa với bố mẹ một điều là con sẽ cố gắng học hành thật tốt và sau này sẽ không làm bố mẹ khổ vì con một lần nào nữa . và sau này mà con có được một công việc đầy đủ thì con sẽ không bao giờ làm bố mẹ dậy sớm thức khuya để nuôi con nữa đâu.

CẢM TƯỞNG VỀ KHÓA TU MỘT NGÀY AN LẠC LẦN THỨ 37

Chủ đề: Vi nhân học

Giảng sư: Đại đức Thích Minh Khương

 

P1220313

 

TÁC PHẨM ĐẠT GIẢI

P1220329

P1220328

P1220326

BÀI VIẾT ĐẠT GIẢI

Tu sinh: Lê Thị Thùy tuổi: 25T

Nghề nghiệp: Kế toán kiểm toán

Thưa Thầy!

Như thế nào là người tốt, và hiểu như nào để trở thành người tốt không chỉ cần mình có lòng thương người, vị tha, biết giúp đỡ mọi người thì được mọi người đánh giá là người tốt mà đôi lúc còn được nhận lại lời nói của người khác là giả tạo, là ngu, là bị hâm hay có vấn đề gì đấy.

Thưa Thầy, con đã ra trường đi là hơn 1 năm, con biết cuộc sống đi làm khác với cuộc sống đi học, hay con ở nhà với bố mẹ, con biết môi trường đi làm phải tiếp xúc với nhiều người, nhiều lối sống khác nhau nhưng con không bắt nhịp. con nhớ ngày đầu con được nhận vào làm cho một công ty dịch vụ kế toán, đầu con cảm thấy mình bị lạc lõng không bắt nhịp cùng mọi người, con giống như con nai ngơ ngác những lần anh chị hỏi về mình… rồi một tuần trôi qua con cũng quen được một phần công việc, nhưng con thấy môi trường đó mọi người sống với nhau không có sự giúp đỡ, yêu thương và hòa đồng như ngày còn đi học. Đôi lúc con thấy mình mọi người giả tạo với nhau, và sự nịnh bợ, con cảm thấy buồn. Và con quyết định nghỉ ở đây. Con nghỉ ở đấy không vì con không làm được việc, hay con không quên và chơi được với ai, mà con cảm thấy môi trường đó không hợp với con.

Con tiếp tục cho những ngày xin việc sau, và cơ hội đến với con, khi con làm nhân viên kiểm toán công ty bách khoa BKC, sống trong một môi trường năng động con rất thích, và yêu quý công việc của mình, nhưng Thầy ơi môi trường đi làm khác quá, nó khác hẳn với những suy nghĩ của con. Cuộc sống đi làm, cạnh tranh nhau từng tú một, nịnh bợ, gò ép nhau để lấy cơ hội, lấy lòng tin cho cấp trên, ai cũng muốn cầu toàn cho bản thân mình, có giúp đỡ cũng chỉ là hình thức, chứ không muốn giúp đỡ, con thấy buồn đôi lúc thấy gì có phần xa lánh.

 

Tu sinh: Nguyễn Thị Thuyết

Là một học sinh THPT năm nay là năm thứ 2, con học ở trường . Hằng ngày con vừa phải là một người con, người cháu trong gia đình đều đã phải cố gắng lượng súc mình để đối sử và hành sử cho đúng phải đạo lý nhưng cũng có lúc con đã làm không hài lòng lắm cho con biết rằng bố mẹ thương con nhiều như thé nào thì cũng phải phụ giúp bố mẹ nhiều . Nhiều lúc con mệt mỏi lắm khi vẫn là một đứa trẻ, con tuy không trưởng thành lắm trong mắt bố mẹ nhưng con vấn biết vị trí của mình ở đâu và phải làm gì rồi bố mẹ ạ. Tuy bây giờ bác sỹ có nói con bị trầm cảm và dối loạn tâm khí và đầu óc có lúc không bình thường nhưng con vẫn cố tỏ ra mình là mạnh mẽ và coi như mình chưa có bệnh gì. Bố mẹ có biết không lúc bố mẹ đi chờ về mệt mỏi và bảo con tự đi mà khám một mình bố mẹ có biết là con tủi thân lắm không , một mình con lên đó và phải tự mình hỏi han phải làm những gì và thủ tục để được vào viện khám. Hôm đó cũng đúng là ngày gần cuối tuần nên đông quá, xếp h àng 2 hôm mới tới được con khám và kết luận được ra bênh của con. Và họ nói con cần phải thư giãn đầu óc và không nên suy nghĩ gì nhiều không con sẽ bị bệnh càng nặng lên thôi. Lúc đó con đi khám về hôm đó bố mẹ có biết là con mệt mỏi thế nào không nhưng con vẫn cố tỏ ra mình khỏe và không có bệnh gì to tát. Và đã xin bố mẹ nghỉ chợ và đi phụ ít đi con có thể nghỉ ngơi và thư giãn vì năm nay là năm con phải học lên lớp 11 có rất nhiều điều phải nghĩ hơn về việc học tập của mình để làm sao sau này mình có thể có một công việc thật tốt không phải vất vả dậy sớm để cùng bố mẹ đi chợ nữa. Và phải thật quyết tâm học nhưng do đã quá thư giãn cho bản thân mình mà mình quên mất đến bố mẹ khiến bố mẹ phải lo lắng và nhiều lúc bố mẹ đã sai con và dậy bảo con khôn lớn nhưng con đã cải lại và phải khiến mẹ buồn.

Mẹ ơi con biết lúc đó mẹ buồn nhiều lắm nhưng do cảm xúc của con lúc đó là không giữ được bình tĩnh vì những bệnh tật của mình. lúc đó con đã vô tình kể cho một người cô và cũng là một người bạn của con học vì hoàn cảnh của mình và cô cũng đã bảo con là nên đi vào khóa tu ở chùa Yên Phú mà nghe giảng nên con đã xin phép bố mẹ để cho con được đi lên chùa nghe Thầy giảng. Thật sự là con rất hạnh phúc và cũng rất đáng trách khi nghe được những lời Thầy nói khi những lỗi lầm mà mình mắc phải để có thể sửa chữa và biết được mình nên bắt đầu từ đâu thì sẽ tốt. và con biết rằng con cũng không có cái gọi là khả năng để đứng trước bố mẹ và nói 2 câu xin lỗi và cảm ơn những điều mà bố mẹ đã giành cho con được. Con chắc chắn bố mẹ chắc không thể đọc được lá thư này đâu nhưng Mẹ à, Bố à, tuy con bây giờ vẫn phải ăn bám bố mẹ thôi. Nhưng con vẫn phải hứa với bố mẹ một điều là con sẽ cố gắng học hành thật tốt và sau này sẽ không làm bố mẹ khổ vì con một lần nào nữa . và sau này mà con có được một công việc đầy đủ thì con sẽ không bao giờ làm bố mẹ dậy sớm thức khuya để nuôi con nữa đâu!

Con yêu Bố Mẹ nhiều lắm!

 

Tu sinh: Nguyễn Thị Huyền

Sinh viên năm 3 HVCN Bưu Chính Viễn Thông

Kính thưa Thầy!

Trước kia, con tự thấy mình đã sống rất ích kỉ, lúc đó cứ suy nghĩ một câu hỏi trong đầu tại sao cuộc sống của mình lại khó khăn đến vậy, còn tự cho rằng chẳng có ai trong cuộc đời này yêu thương mình đâu. Giờ, sau 1 thời gian trôi qua, trải qua bao nhiêu chuyện con mới hiểu thực ra, sống vui hay sống buồn đều là do mình lựa chọn. Mình sống với một tâm thế yêu thương thì sẽ nhận lại được  yêu thương, con đã rất may mắn, thực sự rất may mắn mà trước kia con lại không nhận ra được điều đó, con cảm ơn cuộc đời đã cho con gặp được những người tốt để con biết rằng con tệ như thế nào.

Con cảm ơn bố mẹ vì đã luôn yêu thương con trong mọi hoản cảnh, con sẽ luôn biết ơn họ, vì có họ mà mới có con thời điểm này. Mặc dù vẫn chưa thực sự ổn nhưng con sẽ luôn cố gắng, luôn như vậy.

Về buổi học hôm nay, con xin trả lời Thầy câu hỏi: làm người là như thế nào?

Theo con, làm người cái đầu tiên phải khác với loài vật, làm người là phải biết tư duy, biết suy nghĩ, biết yêu thương và có nhận thức.

Biết làm chủ cuộc sống và cảm xúc của mình

Làm người phải biết nói cảm ơn và xin lỗi

Con cảm ơn Thầy!

 

Tu sinh: Nguyễn Thu Trang 23T

Học viện báo chí và tuyên truyền.

Con chào Thầy, trước đây con từng tham gia rất nhiều những khóa tu, nhưng đây là lần đầu tiên con được ghé thăm chùa Tứ Kì và được lắng nghe Thầy giảng. Con cảm thấy rất an lạc, thấy lòng mình nhẹ nhàng và an vui rất nhiều

Có lẽ con có duyên với Phật Pháp, từ nhỏ con ở với bà đã được bà dạy ngồi thiền mỗi tối trước khi đi ngủ, nhưng lúc đó còn nhỏ con nhắm mắt là ngủ gật. lớn lên, con được đi chùa nhiều hơn, được nghe các Thầy giảng dậy và tu tập nhiều. Con thấy mình đã dần hoàn thiện bản thân cả về tâm tính và trí tuệ.

Con còn nhớ năm hai đại học, khi còn trẻ, khi còn mơ mọng và mong muốn tình  yêu sinh viên lãng mạn. Vì người yêu mà con đã cãi lại lời cha mẹ, Bố con có nói “Đang đi học thì hãy tập trung học hành, bố không thích con yêu đương mà bỏ dở dang việc học”

Mặc dù vừa học hành vừa yêu thương nhưng con luôn biết điểm dừng và giới hạn của tình yêu. Nhưng con đã cãi lời bố mẹ , vẫn muốn yêu đương vẫn bỏ mặc ngoài tai những lời căn dặn của Bố. Con cảm thấy vì một người ngoài, một người dưng mà làm bố mẹ đau lòng. Và sau đó, con đã chia tay, chuyên tâm tu tập học hành.

Bây giờ, khi con đã ra trường và đi làm, con nhớ rất rõ các ngày tốt nghiệp. Nhờ lời  bố mẹ, con học tập chăm chỉ, đạt thành tích giỏi. Ngày con tốt nghiệp bố mẹ đến dự và chụp ảnh kỷ niệm. Nhìn bố mẹ vui và tự hào trước bao nhiêu người. Con cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Cuối cùng con cũng hoàn thành một phần 3 chặng đường khá tốt và không làm bố mẹ thất vọng.

Tu sinh: Phạm Diệu Linh 18T

Con chào Thầy Minh Khương (dễ thương) – Thầy bảo tên Thầy nghĩa như vậy. Đây là lần thứ 3 con được gặp Thầy. Đây là lần đầu tiên con tham gia khóa tu chùa Tứ Kỳ rất bỡ ngỡ với nhưng con rất vui khi gặp Thầy. Con rất muốn học hỏi từ Thầy. tại sao Thầy lại được nhiều người yêu mến như vậy? Con rất tỉ mỉ quan sát Thầy, Thầy có một phong thái rất an nhiên, khác với những vị Thầy khác mà con đã từng gặp (Thầy luôn đeo khăn) mặc dù trời nóng. Thầy có suy nghĩ rất lạc quan và thoáng, ai đã từng gặp Thầy một lần thì sẽ nhớ mãi. Con hay ghi âm lời Thầy giảng và thỉnh thoảng lại nghe lại trước khi đu ngủ. Thầy nói rằng chúng ta phải thay đổi, đừng như chim cú mèo bị ném đá, hãy trưởng thành lên, cái tâm hay nói chuyện là bản năng, nhưng nếu biết dừng lại thì là bản lĩnh, Không được bắt trước người ta mà phải sống cho thật khỏe mạnh. Thầy ơi sao nhiều lúc con cảm thấy mình vô dụng quá con luôn nghĩ và luôn muốn trở thành người tốt nhưng nhiều khi tự bản thân con thấy mình thay đổi con trở nên nóng tính hơn, con thấy mình bị mâu thuẫn. Hôm nay Thầy hỏi làm sao để trở thành người tốt? câu hỏi này tưởng dễ nhưng rất khó trả lời. con cảm thấy bí từ vô cùng. Người tốt là gì hả Thầy? Có phải là kiểu người luôn giúp đỡ người khác, luôn vui vẻ, lạc quan không, biết san sẻ, yêu thương mọi người. Con tự thấy mình có thể làm được người tốt nhưng làm thế ngào thì con nghĩ phải thấu hiểu người khác, phải biết lăng nghe, quan tâm chia sẻ. Ui hết giờ rồi mà con viết ít quá lần sau mà gặp được Thầy con sẽ viết dài hơn.

Chào Thầy.

 

Đăng bởi: Chùa Tứ Kỳ

Bản quyền bài viết này thuộc về Chùa Tứ Kỳ

Bình luận

Lịch các khóa tu

Khóa tu Thiền

Khóa tu niệm Phật

Khóa Tu Phúc Một Ngày

Khóa tu một ngày an lạc

Thư viện kinh sách

Ấn phẩm Phật Giáo

Mạng xã hội