Cảm tưởng về Khóa tu Một ngày an lạc lần thứ 38 – Bài viết và tác phẩm đạt giải

Con cảm ơn bố mẹ đã cho con cuộc sống này, con nhất định sẽ sống xứng đáng vì điều đó. Ngày sinh nhật chúng ta nhận được nhiều hoa, nhiều quà và cảm ơn nhiều người nhưng đừng quên lời cảm ơn cho cha mẹ mình.

KHÓA TU MỘT NGÀY AN LẠC LẦN THỨ 38

- Chủ đề: Tri ân phụ mẫu -

Giảng sư: Đại Đức Thích Minh Khương

CÁC BÀI VIẾT CẢM TƯỞNG ĐẠT GIẢI

khoa tu 38

Bài 1

Tu Sinh: Phạm Thị Mai Anh

Kính thưa Thầy! Kính thưa Cha! Kính thưa Mẹ!

Con giờ dây đãlà một người trưởng thành về mặt tuổi tác, đã sắp học xong những năm tháng cuối cùng của năm năm đại học,nhưng lúc nào trong con cũng cảm thấy mình thiếu xót, cảm thấy mình vẫn chưa đủ tự tin để bước vào cuộc sống tự lập. Những ngày bước chân lên học đại học, bắt đầu một cuộc sống mới, một cuộc sống mà mình phải tự làm tất cả, con mới chợt nhận ra con thương bố mẹ rất nhiều. Ngày còn học cấp 1, cấp 2 rồi cấp 3, con chỉ biết vùi đầu vào những trang sách rồi những trò chơi mà vô tâm chẳng quan tâm đén bố mẹ, nghĩ rằng những gì mà bố mẹ làm cho con đều là những điều hiển nhiên,nghĩa vụ của bố  mẹ. Rồi đến những ngày của mẹ của bố, con cũng chẳng bao giờ chúc hay chỉ đơn giản nói rằng con yêu bố hay con yêu mẹ. Giờ nghĩ lại,có lẽ con thật quá vô tâm bố mẹ nhỉ. Lên đại học con phải tự nấu cơm đi chợ, nhiều lúc đi học về mệt mà phải tự nấu ăn,những lúc ấy con lại thấy  nhớ bố mẹ thấy tủi thân và nghĩ rằng giá như mình ỏ nhà thì đã có cơm ngon ăn rồi.rồi cuối mỗi tháng được về nhà, mẹ lai tất bật đi chợ làm bao nhiêu đồ ngon để cho con mang lên, bố thì hỏi xem phòng trọ có tốt không, có cần phải sửa chữa gì không, có cần thêm không, ở trên đó ai bắt nạt không…? bố mejlocho con nhiều thứ quá mà con thì chưa bao giờ thể hiện được đều ngược lại với bố mẹ. nhiều  lúc con cũng muốn nói con yêu bố con yêu mẹ,nhưng quả thực những điều đó chẳng hề dễ dàng. Nên con đành để trong lòng, cố gắng thực hành bằng hành động,chỉ biết cố gắng học hành thật tốt để cho bố mẹ vui. Rồi mấy năm gần đây,  khi mẹ có duyên được biết đến đạo phật, mẹ đã hướng dẫn chúng con duyên lành tinh tấn. Những lúc nhìn thấy mẹ cười tươi rạng ngời khi được đến chùa nghe giảng pháp tu tập lòng con cũng thấy vui lây . rồi đợt vừa rồi khi nghe ông ngoaị mất , con thấy mẹ đượm buồn nhưng hiểu được phật pháp mẹ chỉ ngồi nhất tâm niệm phật ,quên ăn quên ngủ  cả ngày trời để mong cho ông sớm được siêu thoát , con thấy thương mẹ lắm ,nhiều lúc chỉ sợ ,mẹ gục  vì mệt . rồi những lúc mẹ nín nhịn chịu đựng khi mọi người trong nhà không tin vào đạo phật rồi mỉa mai ,nhưng mẹ vẫn không phản bác hay tức giận,mà chỉ ngồi đó niệm phật ,lúc đó con thấy mẹ thật phi thường và khâm phục mẹ . Rồi khi lễ tang của ông ngoại được hoàn tất con mới thấy mẹ mỉm cười nhẹ nhõm ,thấy vui vì đã làm tròn được chữ hiếu với ông ,con mới cảm thấy an tâm .mẹ mắc bệnh , nhưng chẳng có gì có thể làm nhụt ý chí của mẹ . Mẹ vẫn đi dạy học , về nhà nấu cơm nước cho bố con con ,rồi niệm phật tụng kinh hàng ngày . Mẹ đặt ở con nhiều kì vọng lắm,làm cho con cảm thấy có gánh nặng , nhưng mẹ vui thì con sẽ cố găng làm. Còn bố thì chả yêu cầu gì cao sang, lúc nào cũng chỉ mong cho con ăn uống đầy đủ khỏe mạnh học hành tốt . Bố không nói nhiều như mẹ nhưng bố làm rất nhiều cho con và cũng không thua gì mẹ .Bố ân cần chu đáo , luôn giải đáp những thắc mắc trên trời dưới bể của con mà chẳng bao giờ than thở lấy 1 câu . Bố mặc dù đã nghỉ hưu nhưng vẫn đi làm thêm ở ngoài để kiếm thêm tiền cho con đi học mỗi tháng về con lại thấy bố đen hơn gầy hơn con thấy thương bố lắm . còn nhiều điều nhiều điều hơn nữa mà bố mẹ đã làm đã hi sinh cho con mà có lẽ cả kể cuộc đời con cũng không hết  . Con thật sự chỉ muốn nói 1 câu thôi con cram ơn bố mẹ rất nhiều ! con cảm ơn bố mẹ đã đưa con đến thế giới này  con yêu bố mẹ nhiều

                                      Con của bố mẹ

                                                                                                Anh

                                                                                      Phạm Thị Mai Anh

Bài 2 : 

Tu sinh : Đinh Minh Hiếu

Kính gửi Đại Đức Thích Minh Khương , tên con là Đinh Minh Hiếu  con thấy người tốt là người sống không hổ thẹn với lương tâm thưa thầy con đã từng nói dối con nói dối bạn bè và gia đình của con về điểm số ở trường.

Con đã từng ăn trộm ăn cắp

Con đã từng bỏ nhà ra đi

Con đã từng bất kính với cha mẹ .

Con cảm thấy hổ thẹn với lương tâm

Thưa thầy con cảm thấy có lỗi với bản thân con con không nghiêm khắc với bản thân mình con vẫn nuông chiều bản thân con vẫn chưa có tính kỷ luật cao .

Ươc mơ con có .

Mục tiêu con có .

Đam mê con có .

Nhưng tâm con chưa thanh thản , lòng chưa bình an

Thưa thầy , Làm người tài giỏi và giàu có thật khó .

Con thấy bao gian nan trước mặt ,bao nhiêu khó khăn và thử thách

Con muốn có đủ dũng khí để đôi mặt .

Cuộc sống của con có rất nhiều niềm vui –nhưng thực ra con lạc quan để nghĩ vậy .Còn nhiều lúc con vẫn buồn rơi nước mắt

Nếu cho con một điều ước ,con sẽ ước cho bố mẹ con sống mãi bên con .Con thật sự yêu gia đình của mình.

Khoảnh khắc hiện tại thật là tuyệt vời .Con  vẫn còn có cha mẹ  còn bà nội , chị gái và em trai . Con còn có một người cô .con thật sự rất yêu họ.

Con đã có tất cả phải không ? con cảmơn cuộc sống đã dành cho connhuwxng điều tuyệt vời nhất  cảm ơn tất cả .  Cảm ơn thầy và tất cả các bạn đã cho em 1 ngày thật ý nghĩa

KỈ LUẬT LÀ SỨC MẠNH CỦA ĐINH MINH HIẾU !

Bài 3 :

Tu sinh : Trần Thị Quỳnh

Thư gửi mẹ kính yêu !

Mẹ ơi !

Sáng nay lúc mẹ thức dậy đi làm cũng là lúc con dậy để đi tham gia khóa tu một ngày tại Chùa Tứ Kỳ mẹ ạ ! Chắc mẹ không biết là con đến đó đâu ạ đây là lần đầu tiên con đến chùa đấy mẹ biết không .hihi . Sau buổi sáng nay con được học về chủ đề “Tri ân phụ mẫu “ ngồi nghe thầy giảng và nghe những câu chuyện thầy kể rồi được thầy mở nhạc cho nghe về tình cha mẹ con nghĩ về bố ngày ngày đi làm gần đay bố còn phải đi xa làm việc không ở gần nhà . con cảm ơn mẹ đã làm việc ngày đêm đi làm để nuôi chúng con khôn lớn . Mẹ nói : Nhà mình nghèo bố mẹ cố gắng đi làm cho mấy đứa đi học bố mẹ đã thất học không có được đi học như các con bây giờ cho nên là cố gắng mà học . Bố mẹ thì ít học nhưng giờ còn vất vả như thế nào bố mẹ cũng cố gắng để cho các con có điều kiện tốt nhất để đi học .

Mẹ ơi ! con cảm ơn mẹ nhiều lắm mẹ có biết không ? vốn dĩ con cũng là đứa ngang bướng , nhiều lúc không nghe lời nghe thấy điều gì không vừa lòng là không chịu kém lời mẹ mà nói lại luôn . Con biết khi đó mẹ không hài lòng về con nhưng nhiều khi con nghĩ lại con thấy mình nên khéo léo hơn có thể  có nhiều khi con sai nhưng có khi đó là do mẹ chưa hiểu con có những điều con muốn chứng minh cho mẹ hiểu là con đúng ,con sẽ tìm những cách khác để mẹ hiểu con hơn . Trước đây , con luôn nghĩ mẹ chả yêu con gì cả , mẹ luôn không hài lòng về con và rất nhiều khi hai mẹ con xảy ra xích mích . Có lẽ đó là tại con chưa để mẹ hiểu hết con nghĩ gì . Có thể mẹ chưa rõ những gì con đã biết đã đọc và làm theo nhưng chính những cái đó đã xảy ra mâu thuẫn và những chính cái đó đã dẫn đến những hành động con làm con cho nó là đúng , nhưng với mẹ, mẹ hoàn toàn không chấp nhận được. Có lẽ con nên dành nhiều time hơn để nói chuyện và tâm sự và nói với mẹ những gì mà con nghĩ giải thích cho mẹ hiểu tại sao con lại làm như vậy đấy là cách tốt nhát mẹ hiểu con hơn vì sở dĩ con và  mẹ cũng ít tâm sự và nói chuyện với nhau . Nhiều khi nhìn thấy bạn bè chúng nó gọi điện về nói chuyện với mẹ mà con thấy ghen tị sao sao ấy . Rất ít khi con gọi ddiejn cho mẹ kể chuyện học tập hay kể chuyện gì đó mà con gặp phải  trong cuộc sống mà cần sự giúp đỡ nhưng càng lớm lên còn càng hiểu ra rằng con có nhiều cái rất giống mẹ nhưng chẳng bao giờ con nói ra thành lời rất quan tâm luôn lo lắng nhưng chẳng bao giờ nói ra miệng . Bố mẹ luôn quan tâm bọn con và muốn những điều tốt nhất với bọn con .Bây giờ con biết mẹ yêu bọn con nhiều lắm ạ nhưng chẳng bao giờ mẹ nói ra và boosmej cũng luôn tạo điều kiện để cho bọn con có thể tự lập từ nhỏ và trưởng thành sớm hơn đó cũng là cái để con bây giwof độc lập hơn trong suy nghĩ và tự quyết định nhiều điều cho bản thân nhưng cũng chính vì đó mà đã gây ra nhiều điều làm mẹ không hài lonfng vì chưa hiểu hết con . con hứa với mẹ sẽ cố gắng nói chuyện với mẹ và tâm sự với mẹ nhiều hơn để mẹ hiểu con hơn con hứa sẽ trở thành một người tốt có ích cho xã hội và luôn luôn nghĩ về gia đình mình con yêu bố mẹ nhiều nhiều lắm . Con cảm ơn ! Giải thoát .

Bài 4 :

Tu sinh : Lệ Khểnh

Ngày hôm nay ai cũng vui và hạnh phúc phải không các bạn người cho chúng ta đến ngày hôm nay của mình cuộc sống này không bao giờ hoàn hảo cả dường như ai cũng mắc lỗi sai lầm nếu như không sửa chữa được thì ít nhất đừng lafmteej thêm chấp nhấn ai là một bài học một kinh nghiệm nhìn vào đó để không lặp lại lần thứ 2 đúng hay sai không quan trọng quan trọng là thực hiện tìm lại chính mình con nhớ hồi nhỏ con thường hay trộm tiền của mẹ để ăn vặt con biết mẹ không mắng mà chỉ nói nhẹ nhàng khi mà lớn lên con đã hiểu những gian nan vất vả khó khắn mới có được đồng tiền con rất tự hào về mẹ của con ngày xưa ba mẹ con sống mẹ con chưa bao giờ có một ngày vui vì ngày nào ba con cũng say rượu rồi chửi bới rồi năm cô nhà con suốt ngày đánh chửi mẹ con vì một số chuyện nhỏ , con nhớ ngày đó bữa cơm mẹ con ăn không  cần canh vì chan nước mắt đã đủ ngày đó còn nhỏ con không hiểu chuyện lắm bốn chị em chỉ ngồi khóc ngày nào cũng vậy và con cảm ơn thầy chỉ cần 4 câu thơ thôi con cũng đủ hiểu

Nghèo khổ nuôi tâm trí

Gian nan lửa thử vàng

Người tốt không sợ khổ

Khổ cảnh hóa bình an

Con thấy người mẹ của con rất tuyệt  vời, đôi lúc con cũng làm mẹ buồn rất nhiều chấp nhận sai lầm đó con sẽ cố gắng thay đổi để mẹ vui những việc con làm chưa bao giờ con làm mẹ thất vọng mà đôi khi mẹ cũng ủng hộ con. Và một quá khứ con không bao giờ quên đó chính là vô thường . Một buổi trưa con nằm trên bụng ba ngủ không hiểu chuyện gì đã xảy ra  ba con đã tư tử với 1 đoạn dây trên cửa sổ hôm đó dường như mẹ con không thiết sống nữa nhưng vì bốn chị em con mẹ con đã vượt qua mọi thứ

Vừa rồi con mới bị 1 trận đòn vì lười nên mẹ đã đánh con . hôm đó con rất có lỗi và hối hận , Đêm đó dường như con không ngủ con nghĩ lại những việc của mình con thấy rất có lỗi mà chưa bao giờ con xin lỗi mẹ sáng dậy con đã hứng viết 1 bài hát dành cho  mẹ

“ HẠNH PHÚC KHI CÓ MẸ “

Những lúc mẹ buồn con muốn bên mẹ

Muốn cho mẹ niềm vui

Lúc mẹ buồn con tự trách mình

Vì làm mẹ không vui

Những lúc mẹ cười con bỗng yêu đời

Thấy thương mẹ nhiều hơn

Ước mong thời gian sẽ đứng lại

Ngay khoảng cách này đây

Chỉ cần được thấy mẹ cười vui

Thấy mẹ không vui là mọi buồn đau

Mọi lo toan cuộc sống như dần tan biến

Điều con mong ước thật giản đơn

Ước mong ngày sau dù đời buồn đau

Con vẫn luôn có mẹ

Hạnh phúc xa dần với biết bao người

Với riêng con thì không

Vì con biết rằng mẹ mãi mãi bên con

Con mỉm cười hạnh phúc khi có mẹ !

Bài 5.

Tu sinh:Diệu Viên Hạnh

TRI ÂN PHỤ MẪU

“Ầu ơ tháng bảy vào thu

Cành hoa trên áo nguyện tu đáp đền”

Đây là mùa vu lan thứ ba,con được ngồi dưới mái chùa này,được lắng mình trong không gian trang nghiêm để cảm nhận sâu sắc hơn về những yêu thương và biết ơn đối với hai đấng sinh thành.Dẫu biết rằng,trước tình cảm thiêng liêng cao quý của cha mẹ,thì mọi ngôn từ đều trở nên bất lực,nó không thể giúp con diễn tả hết được.Và trong đó vốn tiếng việt giàu có nhất của mình con xin chọn một chữ:THƯƠNG.

Ngày đó,đỗ đại học là một niềm vui, niềm vinh dự đối với con và Bố Mẹ con,niềm tự hào lớn của bố mẹ đốivới và con xóm làng. Thế nhưng,tiếp sau đó là biết bao nhiêu gánh nặng cơm áo,để con có thể theo học tại Thủ Đô.Con biết rằng,gánh nặng đó đổ dồn lên đôi vai vốn đã gầy gò của bố và đôi bàn tay tần tảo của mẹ.Vẫn biết,con chẳng thể nào kể hết được những nỗi nhọc nhằn của bố mẹ và khi đó con cũng chỉ cảm nhận bằng một chữ : THƯƠNG.

Thế rồi,với sự vất vả của bố mẹ,trên những thửa ruộng,từ khi mặt trời mọc cho đến lúc trăng lên,là khi mẹ phải vằn vai gánh lúa đường trơn, là những buổi cấy lúa đêm trăng. Đó là lý do, là động lực mạnh mẽ nhất giúp con nỗ lực học tập, và con cũng hoàn thành chương trình học như mong muốn,tất cả là bởi một chữ:THƯƠNG.

Giờ đây khi đã có gia đình riêng, nếu có ai hỏi con rằng hy sinh vì ai, con sẽ trả lời con hy sinh vì người đã hy sinh ra mình và người mình sinh ra. Con còn nhớ, mỗi khi điện thoại về hỏi thăm sức khỏe bố mẹ, học luôn nói: “thế bao giờ mày về”. Lúc đó trong con lại ùa lên một cảm xúc thật THƯƠNG.

“Con dù lớn vẫn là con của mẹ

Đi suốt cuộc đời lòng mẹ vẫn thương con”

Nhưng thương,đâu phải khoe cái tình yêu đó ra ngoài,bằng những ngôn từ véo von,hay những hình ảnh”làm màu”.Thương,thực sự là không cần nói gì,mà lặng lẽ làm những việc cha mẹ yêu lòng.

Hãy nghĩ về chữ THƯƠNG để biết ta sẽ làm gì để báo hiếu cha mẹ

Hãy nghĩ về chữ THƯƠNG.Hãy hành động vì chữ THƯƠNG .Hãy sống vì chữ THƯƠNG.

Hãy nghĩ về chữ THƯƠNG để sống cho xứng đáng hai chữ:CON NGƯỜI.

 Bài 6. Tu sinh :Tâm Đăng

Cái tên kỳ cục….!

Đã  bao giờ bạn hỏi ba mẹ về tên của mình chưa?Tại sao lại đặt tên con như vậy????

Có lần con hỏi mẹ:consinh năm 1990 rồi mà sao mẹ đặt tên

con “kỳ cục”như vậy?

Mẹ con nói rằng đó là cả 1 câu chuyện.Mẹ nói:lúc mang thai con, mẹ rất ốm yếu,ốm yếu vì nghèo đói vì không đủ ăn.Mang thai con mà mẹ ốm lên ốm xuống và ngất lịm không biết bao nhiêu lần.Người ta nói mẹ nên bỏ thai…nhưng mẹ đã không bỏ.Ngày 08/08,mẹ sinh con ra,cả 2 mẹ con đều khỏe mạnh,an toàn.Có thể nói,mẹ đã đánh cược tính mạng của mình để sinh con ra.

Ngày hôm đó,cả bố mẹ,anh chị đều vui mừng vì mọi chuyện bình an.Và mẹ đặt tên con là “Mừng”-một cái tên không hay nhưng thể hiển rõ sự chân thật,mộc mạc cảm xúc lúc đó.

Sinh con vài thánh thì mẹ cũng mất sữa,ngày đó làm gì có tiền mua sữa như bây giờ.Thế là cả nhà nuôi con bằng nước cơm nóng.

Con cứ thế lớn khôn,trưởng thành trong điềukiện gia đình tuy còn thiếu thốn vật chất nhưng ngập tràn tình yêu thương.

Bây giờ khi đã trưởng thành,công việc ổn định,tự lập tự chủ trong cuộc sống con vẫn luôn tự nhủ với lòng phải sống thật tốt,phải thật mạnh mẽ, sống cho xứng đáng cho sự hi sinh của ba mẹ.

Ngày 08/08 hàng năm con vẫn luôn muốn làm một điều gì đó, những điều thật đơn giản để cảm ơn bố mẹ: một cuộc điện thoại,  một bữa cơm thật ngon do chính tay con nấu,một lời trêu chọc vụng về khi bố mẹ quên sinh nhật (thực ra chả bao giờ bố mẹ nhớ cả- ở quê mà) và sau đó là lời cảm ơn. Lúc con nói”cảm ơn” chắc nhìn con ngu ngu lắm vì xấu hổ mà.

Con cảm ơn bố mẹ đã cho con cuộc sống này, con nhất định sẽ sống xứng đáng vì điều đó.

Ngày sinh nhật chúng ta nhận được nhiều hoa, nhiều quà và cảm ơn nhiều người nhưng đừng quên lời cảm ơn cho cha mẹ mình.

Bài 7.

Tu sinh: Nguyễn Thị Hương

Gửi mẹ cha

Cha mẹ kính mến!giờ này chắc cha mẹ đang ở nhà nấu cơm rồi. Còn con đang ở chùa và khóc. Con đau lòng lắm con là một người con chưa ngoan một người chị chưa tốt. Con biết em trai làm điều sai hết lần này hết lần khác. Bố mẹ chắc không biết em chơi cá độ nợ nần và hôm nay một lần nữa con nhận được tin em chơi lại. Thực sự với con rất mệt mỏi. Con giấu bố mẹ 1 năm qua, con biết là con sai nhưng thật sự nếu biết chắc có lẽ con không biết phải sống thế nào. Xung quanh nhà mình đã có người thắt cổ tự tử vì con chơi nợ. Con đã nói dối bố mẹ, vửa rồi con có mượn tiền bố mẹ nói là làm ăn nhưng thật sự không phải, con mượn tiền để trả nợ  cho em. Lần thứ 4 em mắc sai lầm, con thật sự con thật sự không đủ khả năng vì số tiền đó với gia đình mình là quá lớn. Bố mẹ  biết không con đã xin nghỉ làm gần 1 tuần đặt vé vào nam trong 1 đêm mưa để lo cho em. Vậy mà em trái lại 1 lần nữa nói dối con. Hôm qua con nói sẽ từ em trong lòng con rất đau. Sáng nay nhận được tin của em mà nước mắt con không ngừng rơi. Con không biết đối diện với bố mẹ thế nào. Gia đình mình sẽ ra sao ? Thật lòng con mong bố mẹ được vui vẻ. Con xin lỗi !

Bài 8

Tu sinh : Đỗ Thị Khánh

Câu chuyện Thầy kể về người em 7 tuổi của Thầy đứng đợi mẹ đã làm con khóc, vì con nhờ đến mẹ con. Cách đây hơn 3 năm con cũng đã từng đợi mẹ như người em của Thầy.Mẹ con mất cách đây 3 năm, những ngày ấy con đều ngồi trong căn phòng của mẹ đợi mẹ, vì con không tin mẹ mất,lúc nào con cũng mặc định cho mình: mẹ con chưa mất, mẹ con vẫn còn sống. Con đã sống như vậy suốt 3 tháng trời, vì với con mẹ là tất cả. Nhưng sau 3 tháng đó,con đã tự mình đứng lên được con biết, mẹ con không muốn con cứ chìm đắm trong đau khổ mãi. Và khi con thoát ra được những ngày tháng đó, con bắt đầu làm mới mình tự mình đứng trên đôi chân của mình và cho đến hiện tại con cảm thấy cuộc sống của con bình an, thoải mái, nhưng phần nào đó con biết trong con vẫn thiếu đi tình cảm của mẹ. Con thèm những cuộc gọi điện cho mẹ như những đứa bạn mình, con thèm bữa cơm gia đình có mẹ,con cần người an ủi những lúc con buồn, hay những lời chia sẻ khi con vui. Nhưng con biết con chỉ có thể nói ra những thèm muốn đó trong tâm mình, con không thể nào đạt được nó nữa rồi. Rồi đến khi con đi làm, tháng lương đầu tiên con muốn mua một món quà tặng mẹ như bao đứa bạn con, nhưng con không thể làm điều đó, mà con chỉ mua được một bó hoa cúc đặt trên mộ mẹ. Những ngày lễ Vu Lan này,con càng nhớ mẹ, nhớ mẹ da diết. Con hứa con sẽ sống thật tốt, làm một người tốt để trả công ơn sinh thành của bố mẹ. con cũng muốn gửi tới các bạn tu sinh trong khóa tu còn bố, còn mẹ hãy giữ trọn đạo hiếu, yêu thương, chăm sóc họ như chính học yêu thương, chăm sóc mình vậy, là tình yêu của họ là bao la, vô tận, chúng ta có dùng cả đời cũng không trả hết được công lao sinh thành đó, đừng để đến lúc họ mất rồi mới ân hận, hối tiếc lúc đó thì đã trễ.

“Hãy quan sát xung quanh mình và cám ơn những gì mình đang có trong cuộc đời ngắn ngủi này.

Còn chúng ta, chúng ta thật may mắn

Chúng ta còn nhiều hơn những gì chúng ta có thể bằng lòng

Khi bạn đợi chờ tương lai đến bạn sẽ đáng mất nó mãi mãi”

Đó cũng là thông điệp con muốn gửi đến khóa tu.

Con cảm ơn Thầy đã chia sẻ cho chúng con bài học quý báu ngày hôm nay,bài học mà chúng con phảu học cả đời :” Tri Ân Phụ Mẫu”.

Bài 9.

Tu sinh: Bùi Thị Lan SN 1997 –CĐSP Hà Tây

TRI ÂN PHỤ MẪU

Thư gửi mẹ!

          Điều đầu tiên con muốn nói là câu: “ con xin lỗi mẹ!”. Con cũng cảm thấy thật biết ơn và hạnh phúc khi hôm nay con có cơ duyên đến đây để nhìn lại chính bản thân mình, nhìn lại những gì con đã và đang làm đối với mẹ, với anh chị, với bố, với cháu và đối với cả bản thân con. Đôi lúc, con buồn lắm. Mẹ thường nói rằng con sinh ra không được như những đứa trẻ khác. Bởi con không thông minh, không học giỏi, cũng không ngoan. Và con là cô gái 20 tuổi nhưng như một đứa trẻ ngu ngốc. mẹ cũng hay nói, con không làm được cái gì nên thân. Con biết chứ. Thực ra đó là lỗi tại con, tại con lười biếng, lười làm, không không quan tâm gì cả , con vẫn còn mải chơi lắm mẹ ơi. Nhưng  con vẫn đổ lỗi đó là tại mẹ ,thỉnh thoảng khi mẹ chê con con thậm trí còn gehst mẹ đến nhường nào . những lúc mẹ mắng con con thậm trí còn nghĩ “mẹ chết đi “ khi viết 4 chữ này lên trên giấy con thấy mình thật xấu xa khi nói ra điều như thế. Có lecx một vị sư thầy nào đó đọc được bài viết này cuả con chăng? nhưng rất may mắn  nếu đó thật sự là một vị thầy vì như thế. Có lẽ một vị sư thầy nào sẽ đọc được bài viết nào của con không? Nhưng rất may mắn nếu đó thực sự là một vị sư thầy vì như thế có lẽ con sẽ thấy nhẹ nhõm hơn. Có những lúc con đã mắng chửi mẹ trong đầu khi con giận dỗi. Con thực sự sai rồi mẹ ạ. Nhưng mẹ có biết hay không? Những lúc mẹ chê con, mẹ mắng con là lúc con buồn nhất. Mặc dù con biết là do con làm sai nhưng có lẽ do bị mắng nhiều quá chăng con đã quen với việc bị mắng và con mãi chẳng chịu thay đổi. Có những ngày mẹ chỉ chê con thôi, con vẫn cười nhưng đến tối con ngồi một mình trong phòng và con lại khóc. Nhưng con đâu dám khóc nhiều vì mắt con sẽ sưng đấy và sáng mai mẹ lại phát hiện ra là con khóc mất thôi. Ngày còn nhỏ con buồn hơn nhiều, bởi con bị mọi người chê nhiều qúa. Chính vì thế con cũng nghĩ bản thân mình quá kém cỏi. Con đã có chút thu mình lại với mọi người xung quanh. Có những lúc do quá buồn, thậm chí có những lúc đạp xe trên đường đi học, con đã ước mình chết đi. Con tự hỏi nếu có chuyện gì xảy ra nếu có một chiếc ô tô bất chợt đâm vào con. Con tự tưởng tượng cảnh con bị chảy nhiều máu và nhập viện. Chắc lúc đó mẹ sẽ lo cho con nhỉ? Nhưng nếu con chết có lẽ sẽ bớt đi một đứa vô dụng trên thế gian này chăng? Nếu con nhảy ra và cứu một người sắp chết thì con là một người dũng cảm đúng không mẹ? Con sẽ không còn là một đứa con vô dụng nữa. Nhưng mẹ biết mà, con nhát gan lắm. Con không dám chết đâu. Đó chỉ là những lúc con buồn lắm lắm nhưng khi con bình tĩnh con lại cảm ơn ông trời đã cho con một mái ấm, một người mẹ, một người cha, một người chị để yêu thương. Một mái nhà khi mưa to có dột, có hắt một chút nhưng cũng cho con một ngôi nhà để trở về. Con thấy ngoài kia bao nhiêu người không cha, không mẹ, phải đi ăn xin, không được tới lớp, không có quần áo mặc. Con vẫn còn may mắn lắm. Con vẫn còn có mẹ để yêu thương, con không phải lo đến cái ăn, cái mặc. Nhưng con đã đối xử không tốt với mẹ. Nhưng giờ con đã lớn rồi, con biết điều con làm là sai. Những suy nghĩ của con chỉ là những suy nghĩ nhất thời. Đó không phải thực lòng đâu đó mẹ. Nhưng dù gì nó naỷ ra trong đầu con thì chính là con có tội bất hiếu. Con biết chứ, thậm chí có những lúc con có suy nghĩ mắng chửi cả đức phật nữa mẹ ạ. Con chẳng hiểu sao con lại có những suy nghĩ như thế. Ngay khi có những suy nghĩ xấu thế con dù đã tự mắng bản thân mình. Là do con chưa tu tập đúng đắn mẹ ạ. Con mải chơi quá nên càng ngày con càng tạo nhiều tội lỗi, con vẫn bị tà ma quấy rối chăng. Con chẳng biết nữa. Nhưng sau khóa tu này mẹ à con sẽ trở thành người con tốt. Con sẽ tu tập tích đức. Con sẽ xám hối tội lỗi cho mẹ để mẹ có thể trở về cõi Tây Phương Cực Lạc. Con sẽ trở thành một người con tốt. Con sẽ chứng minh con không là một người con vô dụng. Mẹ tin tưởng ở con nhé. Con biết dù mẹ có chê con nhiều nhưng chỉ muốn con trưởng thành hơn. Mẹ luôn là người yêu thương và tin tưởng con nhất. Con luôn cảm nhậ được điều đó từ hành động của mẹ.

Gửi mẹ thân yêu của con!!!

Bài 10.

Tu sinh: Nguyễn Thị Phương Nhung

Mẹ ơi, hôm nay con đến chùa để học một buổi tu mẹ ạ. Con từng trách mẹ nhiều lần, trách mẹ vì sao bỏ con đi từ khi con còn 6 tuổi. Vì sao mẹ lại làm điều phạm pháp đó. Nhưng mẹ à, con biết dù có làm bất cứ việc gì đi chăng nữa cũng chỉ là suy nghĩ cho gia đình mình, con biết lúc nào mẹ cũng yêu thương nghĩ về con và cảm thấy có lỗi với con lắm, 13 năm qua con trách mẹ bao nhiêu thì con lại nhớ mẹ bấy nhiêu. Mẹ ơi, con ở Hà Nội học 1 mình, ở 1 mình trong căn nhà mẹ giành cho con, cô đơn và nhớ mẹ nhiều lắm. Nhìn người ta đi bên bố mẹ con cũng khao khát một lần. 1 lần thôi trong 13 năm qua. Tuy 2 Dì yêu thương con như mẹ yêu thương con nhưng con vẫn cảm thấy lạc lõng và thèm khát vòng tay và hơi ấm của mẹ lắm. Tháng này là tháng tri ân phụ mẫu mà con không biết làm gì để có thể nói chuyện và nhìn thấy mẹ, chắc trong đó mẹ cũng cô đơn và nhớ con lắm. Mẹ hãy cứ yên tâm và không phải lo cho con đâu. Mẹ ơi, con vẫn luôn chờ mẹ ở ngoài này, mẹ về con mới lấy chồng mẹ à, và mẹ sẽ ở với con để con là mẹ có những khoảnh khắc ấm áp như trước khi con 6 tuổi mẹ nhé. Mẹ đừng tự trách mình mẹ nhé, thời gian đủ để xóa đi lỗi lầm của mẹ trong lòng con. Bây giờ con chỉ khao khát có mẹ, mẹ thôi, có mẹ là cuộc sống của con tươi đẹp lắm. Hè này con không vào thăm được, tết con sẽ vào với mẹ, mẹ nhé. Mẹ cứ yên tâm chờ con nhé. Con biết rồi sẽ có một ngày, nhanh thôi, vài năm nữa thôi là mẹ con ta lại được ôm ấp và ngủ với nhau như hồi còn bé thơ. Mẹ sẽ bù đắp hết tình cảm mà 13 năm qua mẹ chỉ giành cho con được qua những đêm mất ngủ vì lo âu của mẹ. Dù có ai nói hay trách cứ mẹ đi chăng nữa thì mẹ mãi là mẹ của con. Con luôn chờ và báo trọn chữ hiếu của mẹ. Con sẽ sống của mẹ, mẹ ơi. Con sẽ không vì bất cứ ai mà hủy hoại bản thân mình đâu, vì con sống tốt là vì mẹ, vì một ngày đoàn tụ của 2 mẹ con mình, mẹ nhé.

“ Con yêu mẹ và thương nhớ mẹ nhiều lắm, mẹ ơi!”

Bố ơi! Với mẹ thì con nói nhiều lời yêu, nhưng với vố con lại muốn nói lời xin lỗi. Con xin lỗi bố nhiều lắm, bố ơi, con tự cảm thấy mình vô dụng, con lớn rồi mà sao con không thể làm gì để được gặp bố, cũng 6 năm r bố nhỉ? Có lẽ vì 6 năm k gặp nên con cảm thấy tình cảm của con giành cho bố ít hơn giành cho mẹ nên con cảm thấy có lỗi lắm. Con biết bố trách con nhiều lắm, vì bố trách con nên dù sau cuộc gọi cuối cùng đó, bố không còn gọi cho con, không quan tâm con nữa. Bây giờ đây, ngồi viết những dòng này con chỉ biết nói lời xin lỗi. Mai sau đây khi 2 bố mẹ ra rồi là sẽ chẳng thế nào thành một gia đình như trước được nữa. Và người con quan tâm chăm sóc sẽ là mẹ. Con không thể giành hoàn toàn tình cảm cho bố được, và thực sự bây giờ con không biết sẽ gặp bố ntn nữa. Con có lỗi với bố nhiều lắm nên con không có mặt nào gặp bố được nữa. Bố ơi, đợi con vài năm nữa thôi, con trưởng thành rồi con sẽ gặp bố nhé! Bố tha lỗi cho con bố nhé. Bây giờ đây con thực sự vô dụng và bất hiếu với bố. Bố tha lỗi cho con bố nhé. Đây là những lời không dám nói ra với bố mà chỉ dám giữ âm thầm trong tim. Con xin lỗi bố rất nhiều nhưng con yêu bố lắm. Con không trách cứ vì sao bố bỏ con đi như thế đâu bố ơi. Bố mẹ cứ yên tâm không phải lo cho con nhé.

“Con yêu bố và cả mẹ nhiều lắm, con luôn nghĩ về bố mẹ”

Con yêu!!!

Bài 11.

Tu sinh: Phạm Diệu Linh – 18 tuổi

Con xin chào thầy Minh Khương ( dễ thương). Đây là lần thứ 2 con đến chùa và là lần thứ 4 con được gặp thầy. Thầy vẫn vậy!!! Nếu mọi thứ có thay đổi thì chắc thầy cũng không thay đổi đâu nhỉ? Con biết mà!!!

Hôm nay được nghe thầy giảng bài về chủ đề tri ân Phụ Mẫu. Đây là chủ đề quen thuộc mỗi lần nghe là một lần con suy nghĩ, ngẫm lại về hành động của mình với bố mẹ. Con tự nhận mình là người con ngoan trong những người con hư. Vì con không xa vào các tệ nạn xã hội, không mê điện tử, đi học đến nơi về đến chốn, việc nhà cái gì cũng biết làm, phụ giúp mẹ bán hàng… Nhưng trong mắt bố mẹ con còn rất thiếu xót. Chưa bao giờ con được bố mẹ khen, mà bố mẹ toàn mắng thôi. Có một hôm con đặt ra mục tiêu một ngày không được để bố mẹ mắng 3 lần nhưng con không thành công vì con đếm được một ngày bố mẹ mắng nhất 5 lần cơ. Có hôm nhiều hơn 10-15 lần. Bấy giờ con mới hiểu lời thầy giảng bất cứ việc gì đều phải làm tốt từ việc nhỏ nhất.

Con thấy bố mẹ và con cái như hai phe đối lập ý. Bố mẹ thì cứ than trách con cái không nghe lời rồi đủ các kiểu còn con cái lại trách bố mẹ không hiểu mình. Người xưa nói: “ Có nuôi con mới biết lòng cha mẹ”. Bây giờ con chỉ có thể cảm nhận được thôi. Cũng tự ý thức được công lao cha mẹ lớn nhưng con vẫn chưa thể thấu hết được. Điều đó là rất khó. Mỗi người mỗi suy nghĩ. CŨng chính vì không hiểu nhau nên mới sinh ra những hiểu nhầm không đáng có.

Con muốn đi khóa tu thật nhiều, vì con biết điều duy nhất là đi tu thì tội lỗi mới có thể giảm xuống, phúc đức tăng trưởng để hồi hướng cho bố mẹ. Con nghĩ đó là một trong những điều duy nhất con có thể làm cho bố mẹ thì vẫn đang trong vòng tay của bố mẹ.

Bài 12.

Thư gửi bố!!!

Hôm nay 06/07 âm lịch, còn 6 ngày nữa là tròn 4 năm bố để mẹ con con ở lại và chẳng bao giờ về nữa. Ngày mẹ gọi báo tin bố bị ung thư là ngày 4 mẹ con khóc cạn nước mắt. Thương bố của con lắm, cả đời chỉ biết vì vợ vì con, nhiều khi ăn chẳng dám ăn, mặc chẳng dám mặc, cái gì ngon cũng nhường nhịn phần vợ phần con. 52 năm bố sống trên cuộc đời, có lẽ là quá nửa số tuổi là số năm bố phải gánh chịu ốm đau, bệnh tật. Ai cũng nói bố sống để gánh chịu bệnh tật và đau khổ cho 4 mẹ con nên bố gầy và yếu lắm. Thời gian mẹ đi chăm bố ở viện chắc là còn nhiều hơn ở nhà. 4 năm nay, con thèm lắm được nghe bố hỏi thích ăn gì bố làm rồi gửi” “bao giờ gái bố về quê thế?” Ngày trước bố chỉ ao ước các chị lấy chồng để có cháu để chiều chiều bố dắt đi đón bà ngoại. Giờ 2 chị có cháu rồi, chỉ thèm 1 lần được về quê có ông ngoại ra đón. Lúc nào con cũng chỉ ao ước, giá mà được lấy tuổi thọ của con để bố sống thêm chỉ tầm 3,4 năm nữa thôi, lúc chị em con ổn định cuộc sống, để bù đắp cho bố mẹ, nhưng lúc khó khăn vất vả bố gánh chịu hết để lo cho 2 chị em con, lúc được hưởng thụ thì bố bỏ mẹ con con đi, đi mãi k về. 4 năm rồi, con vẫn không nguôi ngoai được, lúc nào cũng nhớ ngày trước bố hay ngồi ngõ đợi mẹ đi chợ về, bán tay bố gân guốc ra sao, bố gầy gò thế nào. Rồi lúc bố sắp đi, bố nắm chặt tay con rồi rơi nước mắt. Lúc bố đi, không ai cho chị em con vào, sợ bố lưu luyến bố k đi nổi. Có lẽ ông trời có mắt, cả đời bố ăn ở hiền lành, nghèo thật, nhưng k ác với ai bao giờ, nên đến lúc bố đi, nhẹ như người đi ngủ, k đau đớn vật vã. Đúng 3 ngày bố mất, mẹ và chị Linh bị bỏng tưởng chết, chị Hà thì gẫy chân. Một mình con, năm đấy 21 tuổi, vừa đi học, vừa chăm chị, suốt ngày trốn học về hương khói cho bố, vừa ra viện chăm mẹ bỏng. Lúc đấy, con nghĩ chẳng có gia đình nào bất hạnh như gia đình mình. Đến 3 ngày của bố, chỉ mình con ra được mộ thắp cho bố nén nhang, anh em nhà nội thì thân ai nấy lo, cứ để mặc bố mẹ con tự xoay sở, sống chết mặc bay. Vưa tủi lại vừa thương bố, bố thì mới mất, gia đình mỗi người một nơi, cũng chẳng hương khói đàng hoàng được cho bố, điều mà mẹ con con day dứt nhất là chưa nói bệnh cho bố biết, bố vẫn lạc quan lắm. Bệnh viện trả bố về nhưng bố nhất quyết đòi đi viện chữa cho khỏi mới về. Mẹ định hôm sau báo cho bố, nhưng 10h sáng bố trở bệnh rồi đi, lúc ấy con chỉ kịp thì thầm báo cho bố, nhưng k biết bố có nghe thấy không, ở dưới đấy bố có trách mẹ con con không? Bố còn đau ốm nữa không? Mẹ con con vẫn tự an ủi nhau bố bạc phận nên mất sớm nhưng có lẽ bố không còn phải chịu đau đớn liên miên nữa, có khi lại là cách tốt hơn. Bố sống khôn chết thiêng có phù hộ cho mẹ để mẹ khỏe mạnh thay bố sống thật tốt để chị em con báo hiếu bố mẹ, bố nhé!

Cầu cho bố của con sớm được siêu thoát. Mẹ con con nhớ và yêu thương bố nhiều lắm.

Gái của bố!!!

Bài 13.

Thưa thầy kính mến!!!

Mỗi bài giảng con được nghe từ thầy thực sự đều rất ý nghĩa nhưng hôm nay có lẽ là bài giảng đặc biệt hơn. Mỗi khi nói về cha mẹ, lòng con đều dạt dào cảm xúc. Có lẽ thật là khó để diễn tả cảm giác của con bây giờ khi nghe bài hát về cha, con đã bật khóc. Con thấy mình thật có lỗi với cha mình, những lời yêu thương hay chỉ là câu xin lỗi con muốn nói với bố mình giờ đây thật xa vời. Có lẽ giờ đây bố đang ở một nơi xa nhìn về con, về sự cố gắng trong thời gian qua của con. Con mất bố năm 17 tuổi, khoảng thời gian thật khó khăn với gia đình, nhất là với mẹ, mẹ đã thật vất vả để vượt qua thời gian ấy, nhưng chưa một lần con nhìn thấy mẹ khóc khi đứng trước mặt chúng con. Con biết mẹ sợ con nhìn thấy, con sẽ buồn theo nên mẹ che dấu tất cả cho riêng mình. Cũng vì vậy, con ít nhắc tới bố hơn. Mỗi khi nhớ bố con thường ngồi 1 góc nhìn lại những kỉ niệm, những yêu thương bố dành cho chúng con mà tới một lời cảm ơn con cũng chưa thể nói được. Cũng chính vì vậy mà con thương mẹ hơn, con cố gắng làm lụng thật chăm để mẹ bớt vất vả hơn. Mỗi khi về đến nhà sau giờ làm việc vất vả, chỉ cần thấy nụ cười của mẹ là mọi phiền muộn của con đều tan biến. Với con, mẹ là niềm vui, hạnh phúc của đời con. Công ơn này con luôn tự nhủ mình phải cố gắng đền đáp như thầy đã nói nếu k thể thành công thì hãy thành nhân. Chỉ cần là một con người tốt, có hiếu với cha mẹ, biết yêu thương mọi người, thế đã là hạnh phúc rồi. Con cảm ơn thầy! Tri ân phụ mẫu đã khiến con ngộ ra được nhiều điều. Hạnh phúc không phải là có thật nhiều tiền mà hạnh phúc là có thật nhiều yêu thương. Những lời yêu thương quả thật k khó nhưng khi người ta mất đi thì cả ngàn lời yêu thương cũng trở nên vô nghĩa. Thông qua bài giảng hôm nay, con muốn nhắn nhủ với mọi người khi còn cha mẹ hãy trân trọng họ, đừng để khi mất đi mới hối tiếc. Hãy yêu thương vì trên đời này chẳng có ai yêu thương mình vô điều kiện, ngoài cha mẹ cả. Con sẽ ghi nhớ bài thơ của thầy để cố gắng hơn, để trở thành một người TỐT.

“Nghèo khổ nuôi tâm trí

Gian nan lửa thử vàng

Người tốt không sợ khổ

Cảnh khổ hóa bình an.”

Đăng bởi: Chùa Tứ Kỳ

Bản quyền bài viết này thuộc về Chùa Tứ Kỳ

Bình luận

Lịch các khóa tu

Khóa tu Thiền

Khóa tu niệm Phật

Khóa Tu Phúc Một Ngày

Khóa tu một ngày an lạc

Thư viện kinh sách

Ấn phẩm Phật Giáo

Mạng xã hội