Cảm tưởng về khóa tu Một Ngày An Lạc lần thứ 39 – Bài viết đạt giải

Cuộc sống này rất vô thường, ta có cái này sẽ không có cái kia, được cái này sẽ mất đi cái kia. Có khổ thì sẽ có vui, có thành sẽ có bại, có được sẽ có mất, có khen sẽ có chê. Sau khi, Thầy kể xong câu chuyện thứ 2 con mới biết rằng do cái tâm trí bất an, đau khổ sẽ sinh ra bệnh tật. Phải diệt trừ được cái đau khổ,cái sân cái si thì ta mới có nghị lực để vượt qua bệnh tật. Không “ Tâm tức là giới” “ Tâm tịnh tức là xuất gia”. Hai câu mà Thầy đã nói ấy sẽ in đậm mãi trong tâm trí con...

CẢM TƯỞNG VỀ KHÓA TU AN LẠC LẦN THỨ 39

- CÁC BÀI VIẾT CẢM TƯỞNG ĐẠT GIẢI -

Chủ đề : TRUNG ĐẠO THÁNH ĐẾ 
Giảng sư : Đại Đức Thích Minh Khương

21687943_821250621380550_7108276093799988700_n

Bài số 1: Phương Trang- 2005

 Hôm nay con rất vui vì được đi học tu ởi chùa Tứ Kỳ. Hôm nay con rất vui vì được Thầy dạy bài “ Trung Đạo Thành Đế”.

 Bài Thầy dạy hôm nay nói về con đường trung đạo. Ta đi đường ở giữa công bằng, không thiên vị ai cả. Bản thân ai cũng có sự từ ái. Khi bố mẹ mắng con, con đã cãi bố mẹ khiến bố mẹ không vui và con đã ngồi đóng đô ở trong phòng, khóa cửa không cho bố mẹ vào. Con đã cảm thấy vô cùng khó chịu, con không ăn cơm vì dỗi bố mẹ. Trong mỗi chúng ta ai cũng đã có lần tự ái nhưng không nói ra. Thầy còn dạy, trên đời này có hạnh phúc thì phải có đau khổ, chúng ta phải biết cân bằng không nên thái quá để tìm được niềm an lạc.

Hôm nay con thấy vừa vui lại vừa khó chịu vì sáng Thầy bảo quỳ nhiều quá con đau hết cả đầu gối. Sáng dậy con rất phân vân vì con không biết nên đi học tiếng anh hay đi Tu nữa. Nhưng con vẫn quyết định đi Tu vì khi được nghe Thầy dạy và kể chuyện con thấy rất vui.<3

Note: Thú thật với Thầy trong lúc Thầy giảng con suýt ngủ gật nên không nghe được nhiều lắm.

Bài số 2: Kim Ngân- 10 Tuổi- Lớp 5G – Trường Tiểu Học Khương Mai.

Bố con thường bảo: “ Bây giờ con đã là học sinh lớp 5 lớn nhất trường rồi. Thì phải gương mẫu, học kỳ vào rồi lười học lại bét lớp, bị đúp thì đừng kêu bố”. Con biết là bố nói đúng nhưng ếpcứ học suốt thì chẳng khác nào sắp bị bẹp. Chủ nhật, thứ 7 mới được nghỉ xem phim chưa được 3 phút đã bị bố bảo “ Không lo học đi lại còn chơi” . Con bảo “ Con làm hết rồi mà”. Bố bảo “ Hết rồi làm tiếp” .

Quá lại, cái gì? Con làm xong rồi mà bố còn bảo làm tiếp.Thầy có thấy lạ không ạ? Thầy có Thầy cân bằng không ạ?

Bài số 3: Nguyễn Minh Huyền- Lớp 3

Khen- Chê

Được- Mất

Vui- Buồn

Thành- Bại

Khó- Dễ

Nói hay làm dễ

Không sân không si

Không mày tao.

“ Sống bình thường nhưng không tầm thường”.

Bố thường hay uống rượu bia. Con muốn bố không uống nữa để bố không chết sớm.

Bài 4: Bá Thị Duyên ( Bài này vẽ hình )

 A Di Đà Phật. Cảm ơn Thầy đã mang tới chúng con thật nhiều bài học ý nghĩa. Cho chúng con hiểu được nên sống như thế nào cho đúng, đi con đường nào để không lầm lỡ. Cảm ơn Thầy đã cảnh tỉnh biết bao người trẻ tuổi , suy nghĩ kém dở như chúng con. Để chúng con thấy được ánh sáng và đi theo con đường từ bi.

Bài 5: Trần Hà Linh- 9 Tuổi

 Gia đình thương yêu của em!

Nam Mô A Di Đà Phật. Hôm nay là một ngày rất đặc biệt, bởi con được đến ngôi chùa khang chang đó là Chùa Tứ Kỳ và gặp Thầy Thích Minh Khương. Sau đây con xin kể về gia đình con.

 Gia đình con có 4 người đó là: Bố, mẹ, con và em bé. Bố con là là một người làm việc ở cửa hàng hoa quả , bố con là một người nóng tính nhưng đôi khi bố cũng quan tâm đến mọi người. Con rất yêu quý bố. Mẹ con là một người có công việc đó là ở nhà làm những công việc nội trợ. Mẹ con rất hiền nhưng những lúc con hư thì mẹ quát con, sau đó mẹ hỏi là “ Đã biết vì sao mẹ quát chưa?”. Con thì là một đứa được chiều từ bé và đến bây giờ vẫn vậy. Con cũng rất thích vẽ và có ước mơ sau này trở thành một nhà thiết kế thời trang. Ở cuối bài sẽ có một bộ đồ đó, Thầy nhớ xem nhé. Còn em con em ấy tên là Ben, Ben rất nghịch và còn rất tình cảm nữa. Con rất yêu gia đình bé nhỏ của con.

Bài 6: Bùi Thị Phương Thảo- Sinh năm 1994, Quê: Phú Thọ

 A Di Đà Phật.

 Thật may mắn, hôm nay con được nghe bài giảng của Thầy. Con cũng đã từng mơ ước được nghe mà con cứ nghĩ sẽ phải đi rất xa, còn ở Hà Nội con cứ nghĩ là không được. Và vô tình một bài viết trên mạng của con về bố đã được một bạn đại chúng giới thiệu cho con. Khi nghe bài giảng của Thầy, con nghĩ đến chị con đầu tiên. Người chị cùng cha khác mẹ mà con luôn khao khát được ôm con lấy một cái mà không bao giờ được. Vì chị luôn nghĩ con đã cướp mất bố của chị. Con đã rất hận chị rằng: Tại sao chị làm vậy cho dù tất cả mọi người đều biết lỗi không phải do con hay mẹ con. Chị để mặc con ra đời bươn sống dù ở rất gần cùng thành phố chị cũng không bao giờ tới. Ngày lễ chị cũng ít về thăm bố, con rất nhớ cháu là con của chị . Nhiều người nói không cùng mẹ thì sao yêu thương nhau. Và con thấy rất buồn. Con cố gắng thân thiện với chị nhưng cũng không làm chị thân thiện được với con. Nỗi lòng cùng với áp lực của một con bé vừa mới ra trường phải lo cho em trai ăn học, phải lo cho một người bố già yếu bệnh tật. Tất cả làm con lao vào công việc mong kiếm thật nhiều tiền lo cho em, lo cho bố mẹ. Nó khiến con không còn thời gian cho bản thân, con dần cũng mất bạn bè họ không hiểu và thông cảm cho con. Một cô bé 23 tuổi đời với bao áp lực. Sếp thấy con làm được việc lại càng giao thêm và vì tiền vì nỗi lo dễ mất việc con lại cắm đầu vào làm, đồng nghiệp thấy vậy nhiều người không thích, hay nói này nói kia làm con buồn mà không dám nói. Nhưng hôm nay, khi con đứng giữa tất cả con một phần nào hiểu được chị con, hiểu được nỗi mất mát thiệt thòi cảu đứa con không cha. Con không oán chị bỏ con, bỏ bố nữa. Con đợi chị ngày giác ngộ, chỉ cần chị có lòng con sẽ đón nhận lại. Con cũng hiểu được rằng những lời nói không hay của đồng nghiệp con nên quên đi không thù ghét vì mỗi người một hoàn cảnh. Con sẽ giành tâm sức làm việc nhưng cũng giành thời gian cho bản thân vì con không muốn ai vất vả vì con. Con muốn cuộc sốngcủa bố con không bị biến động. Vì bố là bố của con dù ông từng làm con buồn rất nhiều, nhưng chính ông từng dạy con phải vượt quan nghịch cảnh. Con sẽ tu tập, sám hối, cầu phúc cho bố để ông được hưởng tuổi già thanh thản, cái điều ông chưa đạt được và con hiểu rằng cuộc sống cái gì nó cũng có nguyên do của nó, những gì hôm nay mình phải trải qua tuy rằng khổ đấy, vất vả đấy nhưng cũng có những niềm vui. Vui vì con còn gia đình, vui vì con được hướng theo đạo phật sớm. Được tập sống thật sự, được tu tập và có được một người bạn đồng hành cùng mong muốn tu tập. Được nhìn em trai không phụ lòng chị và cố gắng học, được nhìn thấy mẹ tự hào vì con, được chín chắn, trải nghiệm tránh nghiệp ác, oán thù, và quan trọng hơn là con có một giấc ngủ ngon.

Nam Mô A Di Đà Phật

Bài số 7- Tu Sinh P. Trâm

Thưa Thầy, nhiều lúc con rất buồn và mặc cảm với các bạn. Bố con phải đi xa làm ăn. Mẹ con thì cũng rất bận rộn. Con ước gì bố về cho con đi chơi hay con đi du lịch. Thế mà mỗi lần bố về thì cứ mắng con. Bố mẹ con không có nhiều tiền nên không cho con tiền ăn vặt giống các bạn.Thế nên, suốt ngày con đi xin ăn chung ạ. Các bạn ăn gì con cũng xin. Mẹ con cũng bận lắm,cũng ít tâm sự với con. Thế mà mẹ cứ bảo là con muốn thế nào nữa. Con vừa chuyển trường nên cũng không có bạn. Ngày ngày cứ cắm cúi đọc sách và học tập cho hết ngày. Ngày cuối tuần mẹ cùng con đi đây đi đó. Nhưng mà con hay đi với họ hàng hơn. Mẹ con bận lắm không có thời gian đưa con đi nhiều. Thỉnh thoảng con xem trên FB thấy các bạn chụp ảnh với mẹ này, đi ăn mà con cũng tủi thân. Mẹ con không hay nấu cho con ăn mà toàn là bà giúp việc. Con chỉ ước là nhà con sẽ đoàn tụ và bố mẹ sẽ chia sẻ với con nhiều ạ. Mẹ sẽ có thời gian lo lắng cho gia đình, bố con cũng không đi công tác nữa. Cơ mà mẹ con hay cáu lắm ạ. Chắc mẹ không yêu con bằng em. Thế là con yêu ông nội hơn cả bố mẹ

Bài số 8- Tâm Đăng

Trung Đạo Thánh Đế tức là phải biết cách sống cân bằng. Hiểu rõ về cái được- mất, khen-chê,thành- bại, khổ- vui sướng. Con nghĩ tất cả điều trên cũng chính là nhân quả của chúng ta. Khi chúng ta biết gieo những hạt mầm tốt thì chúng ta sẽ gặt được quả ngọt. Khi chúng ta biết tiếp thu cả những điều chê trách sau đó sửa đổi thì sẽ gặt hái được sự giác ngộ để thay đổi, làm mới bản thân.

Trong cuộc sống này không có ai là hoàn hảo cả. Mọi thứ chỉ trở nên tốt đẹp khi chính chúng ta ham muốn, khát khao có được nó. Khi biết khát khao thì ta mới thay đổi.

Có một lần con đã bị mất tiền khi đi tham gia công quả ở chùa. Nếu là trước đây, hẳn là con sẽ rất tức giận, kêu ca hoặc phàn nàn. Nhưng bây giờ, thì không Thầy  ạ. Con chỉ cảm thấy đáng thương và nuối tiếc cho người đó. Đến cửa chùa, dưới chân Đức Phật, sống giữa những con người đầy nhân văn mà họ không bỏ được bản ngã của mình, chỉ vì vài đồng tiền mà đánh mất giá trị bản thân. Cái con mất là tiền nhưng cái con thu được chính là sự tha thứ, cảm thông. Không phải cảm thông với tội lỗi mà là vì mỗi người sinh ra đều là một trang giấy trắng. Họ đã phải sống trong môi trường như thế nào để dẫn đến hoàn cảnh hiện tại. Ai đã vẽ lên những nét  vẽ màu đen đó.

Để cân bằng trong cuộc sống quả thực không phải là điều dễ dàng. Nhưng nghe lời Thầy con sẽ luôn lưu tâm và cố gắng.

Cảm ơn sư phụ ^^  ..

Bài số 9- Tu sinh Bảo Ngọc- học lớp 8

Thưa Thầy.

Sau khi em nghe xong bài giảng về Trung Đạo Thánh Đế của Thầy. Em đã thấy trong những tháng ngày vừa qua, em đã làm rất nhiều việc không đúng. Nghe xong bài giảng này của Thầy , em muốn ăn năn hối lỗi. Em muốn hỏi Thầy tại sao bố mẹ em lại không coi trọng em mà lại quay sang con trọng và yêu quý đứa em của em… Em thấy rất tủi thân. Qua bài giảng của Thầy, em mới biết phải coi trọng cuộc sống, tôn trọng cuộc sống mà mỗi người chỉ có duy nhất một tính mạng

Bài số 10- tu sinh Kỳ Anh

A Di Đà Phật

Con chào Thầy.

Chủ đề hôm nay là : Trung ĐạoThánh Đế.

Trung là giữ hai bên cho cân xứng không chênh lệch. Như ở nhà con có hai em, con là anh cả. Hai em của con là em gái, lúc có một mình con thì rất sướng và được chiều. Khi sinh em thứ hai con hết được chiều. Sinh đến em thứ ba thì con như một người lớn, việc gì cũng phải làm.  Như một người lớn thực thụ, mỗi khi con với em gái trêu nhau, em mà khóc thì bố mẹ đánh con đầu tiên, đánh con nhiều hơn em. Như Thầy đã nói: Bố mẹ đánh thêm đi. Nhưng con không dám nói thế. Con sợ nói thế bố mẹ sẽ đánh con đau hơn nữa.

Đạo là đạo đức. Nghĩa là tâm mình phải trong sạch, phải có ý thức giác ngộ ví dụ như ra ngoài đường nhìn thấy rác phải biết nhặt thì đấy mới là ý thức như Thầy nói. Được điểm 10 thì con phải mất rất nhiều thời gian chăm chỉ học tập. Mai sau thành đạt lên người và nổi tiếng thì ai cũng phải trải qua bao thất bại trong cuộc sống. Thành/ bại: Con sẽ ghi nhớ đến hết cuộc đời vì hai từ này sẽ giúp con người ta tìm lại được sự cố gắng. Có thất bại thì mới có thành công. Ví dụ: con được điểm 1 về nhà con xấu hổ, vừa xấu hổ vừa bị mắng của bố mẹ nên con quyết tâm được điểm 10. Lúc được điểm 10 thì con vui lắm, con thấy ngươi ta như một giọt nước. Lúc bé ta ở hồ lớn,mà chúng ta thành đạt thì ra biển lớn đại dương và cuộc sống vui vẻ không khổ sở. Nếu chúng ta đi theo con đường tệ nạn xã hội thì sẽ chui vào các cống rãnh, ở trong bóng tối không bao giờ ra ánh sáng. Nên chúng ta phải biết giác ngộ đúng lúc đúng thời điểm

Con cảm ơn Thầy ! Thầy là người cha thứ hai của con.

Bài số 11- Nhi (Huân Thiên)

Hôm nay, con rất vui khi được tham gia khóa tu chùa Tứ Kỳ

Bài học “ Trung ĐạoThánh Đế ” qua lời Thầy dạy con thấy rất hối hận vì những hành động mình làm. Vì chút tự ái của bản thân làm các anh chị tổn thương. Lúc đầu con nghĩ khi con biết lỗi, nhưng khi con xin lỗi mà không nhận lại sự cảm thông của mọi người thì con buồn, con giận lại các anh chị nữa.

Thứ Sáu vừa rồi,qua buổi ăn tối cùng với các chị trong đoàn, con mới hiểu vì cách nói chuyện, cách con xin lỗi các anh chị thấy rất thái độ như muốn thể hiện một điều gì đó.

Qua bài viết này, nếu các anh chị có đọc được thì cho con xin lỗi lần nữa. Do tính con như vậy, vô tư quá nên vô duyên, nói không suy nghĩ trước làm ảnh hưởng tới các anh chị. Mong anh chị bỏ qua và thông cảm cho em nhé.Em biết lỗi của mình rồi.

Bài số 12 : Tu Sinh- Dương Quốc Trung- 13 tuổi

Nam Mô A Di Đà Phật.

Thưa Thầy, một tháng đã trôi qua rồi và con lại được ngồi đây nghe Thầy giảng. Chủ đề ngày hôm nay là Trung Đạo Thánh Đế. Trung có nghĩa là giữa, Đạo có nghĩa là con đường, bổn phận. Thánh là bậc Thánh, và đế là sự giải thoát.Trung Đạo Thánh Đế là con đường giải thoát của Thánh.Qua những câu chuyện mà Thầy kể, có một câu nói mà con sẽ không bao giờ quên được: Tôi thấy rất nhiều người thông minh, tài giỏi nhưng vì nghiện ngập mà những người đó đã thành thân bại danh liệt. Trong cuộc sống này, ta hãy có 2 thứ đừng nên có 1. Hãy chọn khổ chứ đừng chọn sung sướng, vì nếu ta như thế thì ta mãi mãi sẽ không thể làm người. Đừng bao giờ nghĩ rằng, mọi người sẽ luôn luôn tặng ta những bông hoa hồng là họ sẽ không bao giờ ném bùn vào mình. Cuộc sống này rất vô thường, ta có cái này sẽ không có cái kia, được cái này sẽ mất đi cái kia. Có khổ thì sẽ có vui, có thành sẽ có bại, có được sẽ có mất, có khen sẽ có chê. Sau khi, Thầy kể xong câu chuyện thứ 2 con mới biết rằng do cái tâm trí bất an, đau khổ sẽ sinh ra bệnh tật. Phải diệt trừ được cái đau khổ,cái sân cái si thì ta mới có nghị lực để vượt qua bệnh tật. Không “ Tâm tức là giới” “ Tâm tịnh tức là xuất gia”. Hai câu mà Thầy đã nói ấy sẽ in đậm mãi trong tâm trí con, có thể là cả cuộc đời này. Nghiệp chướng do mình tạo ra là nghiệp chướng mà ta thấy được tất cả những lỗi lầm của mình ở trong đó chứ không phải là của người khác. Phải giải được nỗi đau khổ trong tâm trí ta thì ta mới giải được cái nghiệp chướng ấy.Giải thoát không phải là ép bản thân, mà là phải đi vào con đường Trung Đạo. Con vẫn nhớ khi Đức Phật đi tu, ngài đã tu sáu năm. Mỗi ngày ngài chỉ ăn một hạt vừng rồi ngài đã nhận ra tu theo cách đó sẽ không được lợi gì mà lại càng gây thêm gánh nặng cho mình. Đúng lúc ấy, Đức Phật đã nghe được một tiếng đàn và một người đàn ông nói: “ nếu ta căng dây đàn quá thì sẽ nhanh đứt còn nếu ta căng lỏng quá thì sẽ phát ra tiếng rất yếu, tốt nhất là căng vừa phải vì vừa phải sẽ phát ra tiếng vừa hay lại vừa rõ”. Từ câu nói đó, Đức Phật đã ngộ ra và ngài đã quyết định đi theo con đường trung đạo.

Chúng ta hãy quên đi cái tự ái thì sẽ sống hòa hợp với mọi người, gieo nhân nào gặt quả ấy. “ Nếu ta bắn một quả súng trường lên không trung thì sẽ phải lại ta một khẩu súng đại bác”. Nếu ta không giúp được người khác thì cũng đừng mang đau khổ cho người khác. Ta hãy sống bình thường những không tầm thường. Mỗi ngày, ta hãy làm mới chính mình, đừng vì một chút tức giận mà làm ta và người khác phải đau khổ. Vì làm như thế chỉ càng đau khổ cho chính mình mà thôi.

Đăng bởi: Chùa Tứ Kỳ

Bản quyền bài viết này thuộc về Chùa Tứ Kỳ

Bình luận

Lịch các khóa tu

Khóa tu Thiền

Khóa tu niệm Phật

Khóa Tu Phúc Một Ngày

Khóa tu một ngày an lạc

Thư viện kinh sách

Ấn phẩm Phật Giáo

Mạng xã hội