Cảm tưởng về khóa tu Một ngày an lạc lần thứ 40 – Các bài viết đạt giải

Hôm nay nghe bài giảng với chủ đề bi- trí – dũng con lại mở mang hơn về kiến thức. Bi nghĩa là thương, trí nghĩa là sáng suốt, dũng là lòng cam đảm. Đúng như Thầy đã nói cuộc sống này không khổ mà chỉ khó thôi. Con nghĩ ba đức tính thầy đã giảng gắn liền với những việc con làm mỗi ngày sẽ gắn liền với các quyết định trong cuộc đời con. Con cảm ơn thầy vì bài học rất bổ ích ngày hôm nay.

CẢM TƯỞNG VỀ KHÓA TU MỘT NGÀY AN LẠC LẦN THỨ 40

Chủ đề: BI – TRÍ – DŨNG

Giảng sư: Đại đức Thích Minh Khương

- CÁC BÀI VIẾT ĐẠT GIẢI -

Dat giai

Bài 1.

Tu sinh Minh Anh- lớp 5A5

Chủ Đề : Bi –Trí- Dũng

Nam Mô A Di Đà Phật ! Con chào Thầy ạ ! Thầy ơi, sáng hôm nay con dậy sớm quá nên ngồi nghe Thầy giảng cứ ngáp ngắn ngáp dài nên chỉ nghe được một ít thôi mong Thầy thông cảm ^^. Bi là lòng từ bi, muốn giúp mọi người., thương yêu mọi người. Trí là trí tuệ, là sự sáng suốt. Dũng là dũng cảm quyết tâm. Con chỉ nhớ đến thế thôi thầy ạ ! Mà con còn cả câu hỏi này nữa.

Mấy hôm trước, vào buổi tối, con mặc váy đi ngủ. Mẹ con bắt con mặc quần vào, con sang bên phòng mặc cái quần sooc ngắn. Sang bên kia ngủ được một lúc thì mẹ nhìn thấy lại bắt con sang bên phòng thay quần khác. Lần này con mặc cái quần dài, ra phòng ngủ con cảm thấy không thoải mái. Vừa thấy nóng, vừa ngứa ngáy lại còn có cảm giác mọc lông đầy mình. Thật kinh khủng ! Nằm một lúc con bảo với mẹ : ‘mẹ ơi, bỏ quần này ra thôi con nóng lắm.’ Mẹ quay sang nói: ‘Mày ngủ chả bao giờ đắp chăn cả, với cả tao có bắt mày mặc quần dài đâu.’ Rồi mẹ lại quát : ‘Mày còn không thay ra đứng đấy làm gì hả ’. Thế là con lại sang tìm quần, con chả thấy cái quần nào, con sang phòng nói với mẹ : ‘con chỉ thấy quần bộ thôi ’. Lúc này, mẹ ngồi dậy bảo : ‘ mày thay cả bộ quần áo ra đi, đừng có váy vó gì nữa ’. Con sang bên phòng vừa thay quần áo vừa thầm lặng khóc. Đúng lúc ấy bố xuống, bố bảo vào nhà vệ sinh lau mặt đi. Thầy ơi, bắt đầu vào cuộc chiến gay go rồi đấy ! Con vào nhà vệ sinh lau mặt thì bất ‘ thằn lằn’ mẹ ra nói : ‘Tao cố chịu không đánh mày nhưng tao ức chế lắm’. Rồi mẹ ấn đầu con vào tường, con khóc toáng lên. Bố nghe thấy liền chạy xuống bảo mẹ vào phòng. Rồi mẹ lại bảo : ‘ Mày có tin tao ném cốc nước vào mặt mày không ?’ Mẹ cầm cốc nước hất thẳng vào mặt con. Đúng là ‘ác ôn vùng nông thôn’. Bố bảo con lên tầng ngủ với bố. Lúc ngủ với bố con có cảm giác ‘ ức chế bổ phế Nam Hà’ đối với mẹ lắm Thầy ạ. Con căm ghét mẹ,căm ghét mẹ vô cùng ! Đến ngày thứ hai, tèn ten ten… Một ngày mới khủng khiếp bắt đầu. Vừa mới sáng ra, đã là một trận lôi đình ập đến đầu con. Mẹ mắng một tiếng đồng hồ con còn chưa kịp mở mắt. Đến lớp, con kể với các bạn. Vào giờ tin học, bạn Trang và Lê Phương kể chuyện gia đình bạn ấy. Ngồi nghe các bạn kể gia đình các bạn ấy đầm ấm, lên lớp con ngồi con khóc. Thế là Trang và Lê Phương an ủi con,con cũng không đỡ được chút nào,cứ ngồi khóc mãi.

Con muốn hỏi Thầy là : sao tự nhiên con lại bị mắng oan và con đã cố gắng làm cả nhà yên vui mà không được ? Mong Thầy giải đáp cho con. Nếu mà con được nhận giải thì Thầy bảo các anh, chị đừng quay không thì về con chết mất.

 Bài 2.

Tu sinh  Bùi Thị Phương Thảo

Nam Mô A Di Đà Phật!

Hôm nay, là buổi thứ hai con được tham gia với chủ đề ‘ Bi- Trí- Dũng’. Khi chưa học con lại nghĩ Bi là bi thương nhwung khi nghe Thầy giảng con mới hiểu ra Bi chính là xuất phát điểm là từ bi. Con ngẫm ngược lại cuộc đời con và con hiểu ra trước giờ con đã lầm. Con nghĩ việc con có được ngày hôm nay, theo mọi người nói là con may mắn, nói con có chí nhưng giờ con ngẫm ra còn xuất phát chính từ tình thương. Con thương những ngày quê con ngập nước, con theo mẹ đi mò từng củ lac, con thương những buổi sáng sớm mẹ dậy sớm lắm, còn đẩy xe giữa sớm mùa thu se lạnh để ra chợ bán từng củ su hào, để lấy tiền đó mua con manh áo mới, cho em túi kẹo. Con thương bố phải đi đêm về hôm, trông lúa người ta không bị trâu bò phá lấy tiền nuôi chị em con. Con cũng thương những năm tháng ba bố con trải chiếu hết chỗ này đến chỗ kia vì nhà quá nóng. Có lẽ, chính những tình cảm đó thôi thúc con phải có trí tuệ để dùng nó giúp bố mẹ và em bớt khổ. Và qua bao năm tháng con quyết tâm phải học thành người, phải có nghề nghiệp công việc thì mới lo được cho gia đình. Và mỗi ngày con cố gắng một chút, có những lúc con ngã đau nhưng con cố gượng dậy. Có những lúc nhà không có tiền ăn học, con làm đủ cách đi mượn sách bán về chép thật nhanh để trả bạn. Có khi, không có tiền đóng học con cũng dám xin khất cô, khất mãi thành ra thầy cô nào cũng biết dù con khá trầm tĩnh. Vì con biết dù gian nan thế nào con cũng không được từ bỏ, không được dừng lại giữa đường. Và rồi…con cũng vào đại học, con thương bố mẹ không kham được tiền ăn học nhưng con đường này con đã chọn nên con phải đi đến cùng. Con làm thêm, đi gia sư lo cho mình gửi tiền về lo cho em trai. Và may mắn những năm tháng làm thêm con được học thêm nhiều kiến thức ngoài sách vở. Để khi ra trường chính những kiến thức đó giúp con có được công việc như mong muốn. Giờ đây, con hoàn toàn biết ơn những ngày tháng đã cho con kiên cường trước sóng gió. Giờ đây, khi có công việc đúng mong muốn con tiếp tục truyền tình yêu thương cho em trai, khi hai chị em nương tựa vào nhau nơi phồn hoa này phải lấy Tâm là gốc. Làm gì cũng phải nghĩ đến cha mẹ cũng như chị làm gì chỉ mong em lên người. Nhiều người nói, đời mình lo cho mình, em thì bố mẹ lo nhưng với con: em là tương lai của gia đình nên con dùng tất cả tình yêu thương của mình để dìu em trưởng thành, lo cho em ăn học. Dẫu biết thế con vất vả nhiều nhưng nhìn thấy bố mẹ vui vẻ, em ngày càng trưởng thành con hoàn toàn hài long.

Vậy đấy, Bi- Trí- Dũng với con giờ không còn là bi thương, mà là trí tuệ, dũng cảm và tình yêu thương, trí tiến thủ. Dũng cảm trên con đường cuả mình tới cùng để sau này con lại nói lại quá khứ với đầy tình yêu thương, lòng biết ơn. Không phải sự bi thương để mong thương cảm và mỗi lần ngẫm lại con dám đối diện và cố gắng hơn.

Bài 3.

Tu sinh: Nguyễn Minh Huyền – lớp 3- trường tiểu học Khương Mai.
Chủ đề bi – trí- dũng
Có lúc con đi học thêm về con, mẹ, chị và bố ra quán phở bò có một người ăn xin bán tăm, đồ vệ sinh cá nhân. Con thấy thế con bảo bố mẹ mừng tuổi đi. Thế mà bố mẹ cho mỗi 5000d thôi nếu là con thì con đã cho 200.000 đ rồi thầy nhỉ? lần sau con phải bảo với bố mẹ là được.

Bài 4.

Tu sinh: Bùi Thị Hợi – 24 tuổi
địa chỉ: Thanh Hà – Hải Dương
Chủ đề Bi – trí – dũng
Nam Mô A Di Đà Phật

Kính bạch Thầy, hôm nay – một buổi cuối tuần tại Hà Nội con lại có cơ hội trở về chùa nghe những lời chia sẻ của Thầy. Con đã tự thấy mình đã và đang  hạnh phúc lắm Thầy ạ. Bởi con có một cuộc sống ổn (con nghĩ vậy) J : có một công việc ổn định để phấn  đấu, có những buổi cuối tuần rời xa Hà Nội- một nơi đẹp mà ồn ào,trở về với gia đình yêu thương của con, có ngày cuối tuần hàng tháng về chùa nghe Thầy giảng Pháp, làm việc phụ giúp mọi người, con có những người bạn tốt bên con giúp đỡn khi con gặp khó khăn. Trước đây con đã từng nghĩ cuộc sống này quả là rất khó khăn, hạnh phúc thật khó tìm kiếm. Nhưng từ khi có duyên được gặp thầy trong khóa tu mùa hè, hàng tháng được nghe thầy chia sẻ đọc các bài cảm nhận trên facebook của thầy con thấy cuộc sống không quá khó khăn như con đã tưởng tượng. Mà khó- dễ do chính tâm mình  thôi là mình sẽ đối diện với nó như thế nào. Con hạnh phúc lại là những điều đơn giản chỉ cần tự tâm con thấy hạnh phúc thì đã tốt lắm rồi và con sẽ sống trọn vẹ với hiện tại, tương lai chưa tới, quá khứ đã qua.

     Hôm nay nghe bài giảng với chủ đề bi- trí – dũng con lại mở mang hơn về kiến thức. Bi nghĩa là thương, trí nghĩa là sáng suốt, dũng là lòng cam đảm. Đúng như Thầy đã nói cuộc sống này không khổ mà chỉ khó thôi. Con nghĩ ba đức tính thầy đã giảng gắn liền với những việc con làm mỗi ngày sẽ gắn liền với các quyết định trong cuộc đời con. Con cảm ơn thầy vì bài học rất bổ ích ngày hôm nay.
Con chúc Thầy luôn mạnh khỏe, vui vẻ ạ.

 Bài 5.

Tu sinh : Quang  Minh 10 tuổi

 Hôm nay con được học bài: Bi – trí –dũng.

Bi là lòng thương sót, sự giúp đỡ. Trí là trí tuệ, sự sáng suốt. Dũng là dũng cảm không sợ hãi. Thầy kể rất nhiều chuyện hay, vậy mà sau đó thầy lại nói là thầy kể chuyện tào lao mặc dù đó đều là câu truyện có thật. Con rất ấn tượng với người đàn ông đã chuyển 600 đứa trẻ không phải người da trắng ra khỏi đất nước của chúng để cứu chúng ra khỏi bàn tay tàn bạo và đáng sợ của chiến tranh thế giới lần thứ 2. Mặc dù ông ấy biết trên con đường vận chuyển ông có thể chết bất cứ lúc nào nhưng bi, trí, dũng đã chi phối ông khiến ông làm công việc đó không một chút sợ hãi. Ông ấy và tổng thống Mỹ cùng tên nhưng ý trí lại rất khác nhau, hai người một là người đàn ông bình thường đã cứu sống  sáu trăm đứa trẻ, một là vị tổng thông đầy quyền lực nhưng con thấy người đàn ông vận chuyển 600 đứa trẻ đáng quý hơn rất nhiều. Vì ông biết rằng mình có thể sẽ chết nhưng ông vẫn làm. Bi trí dũng quả là một đức tính quan trọng của đời người,nó đã khiến cho người đàn ông  kia vận chuyển 600 đứa trẻ mà không sợ hãi. Bài thầy giảng rất hay và ý nghĩa, con cảm ơn Thầy.
A Di Đà Phật.

 Bài 6

Tu sinh: Dương Thái Bảo – Tuổi: 23

Con đường của tôi_Bài học: Bi- Trí- Dũng

Con tên là Dương Thái Bảo, năm nay con 23 tuổi. Hôm nay con được nghe Thầy giảng bài Bi- Trí- Dũng thực sự rất hay và ý nghĩa với con. Thầy bảo Bi- nghĩa là thương, quan tâm và giúp đỡ người khác; Trí là trí tuệ, là sự sáng suốt của bản thân; Dũng là dũng cảm, can đảm. Sống trên đời phải biết yêu thương, có lòng tốt vận dụng trí óc của mình để tự đi trên đôi chân, không được yếu đuối dựa dẫm vào ai. Sống trên đời hơn 20 năm, con đã biết yêu thương gia đình, bạn bè và những người xung quanh, biết cố gắng học tập phấn đấu sự nghiệp nhưng con chưa đủ dũng cảm và can đảm để đi trên con đường con mong ước. Hôm nay được nghe bài giảng của Thầy, con thấy mình quá nhỏ bé, còn non nớt, con được nghe những câu chuyện của Thầy, lời khuyên của Thầy con thấy tự tin hơn, hạnh phúc hơn vì những gì mình đang có và cảm thấy động lực hơn rất nhiều cho một cuộc sống mà ai cũng mong muốn hướng tới: Hạnh phúc và thành công.

Thầy kể câu chuyện làm con xúc động và con nhớ đến mẹ mình, cha mình. Họ là những người rất tuyệt vời Thầy à, họ yêu thương và quan tâm, lo lắng cho con, vất vả bươn trải kiếm tiền để con có được cuộc sống đủ ăn đủ học. Và bây giờ con chưa làm được gì để báo đáp công ơn đó. Con đã khóc vì con chưa làm bố mẹ yên lòng, bố mẹ còn phải buồn nhiều vì con.

Con nghĩ đến tương lai tiếp theo của con, con muốn được đi theo con đường công việc con mong muốn, nhưng không phải điều gia đình con muốn. Con không nhận được sự ủng hộ, nhưng ý chí cứ thôi thúc con, con đứng ở giữa mà không biết phải làm sao. Và đây có lẽ là thời điểm hoang mang nhất của cuộc đời con và quyết định rất lớn cả cuộc sống sau này. Làm sao con có thể vận dụng bài học Bi- Trí- Dũng vào câu hỏi này đây ạ?

Con mong ước gia đình con luôn hạnh phúc, nhưng liệu bước đi của con có thực sự đúng đắn? Hay con làm theo lời bố mẹ con mong muốn? Con hy vọng rằng nếu tĩnh tâm và suy nghĩ con sẽ tìm ra được câu trả lời.

Bài học này con sẽ ghi nhớ và mang theo hết cuộc đời.

Con cảm ơn thầy!

Bài 7.

Tu sinh: Kim Ngân – 10 tuổi

Mong thầy nhận cho, chữ con hơi xấu, con viết hơi dài.

Có lẽ thầy bảo là làm một trong những từ trên nhưng có khi con sẽ làm tất cả ngay bây giờ.

  1. Nói về sự từ bi thì có thể con chưa nhưng mẹ con thì rồi. Ví dụ như sáng nay con được ngủ thêm nửa tiếng nữa trước khi đi chùa. Con cũng chả biết tại sao nhưng em con thì bật đồng hồ báo thức rồi. Hóa ra mẹ muốn cho con ngủ thêm bởi vì con bị đau mắt và còn ngủ muộn. Thầy không tin thì hãy gọi con lên cho mọi người xem đi.
  2. Sự dũng cảm: có lẽ con đã có rồi bởi vì đợt trước con rất sợ vụ mẹ bảo con lên tầng 4 lấy quần áo xuống, con bảo con sợ ma. Mẹ bảo: “ con lên xem có chết không? Con chết mẹ phục con luôn”

Nhưng con đâu có chết thế là từ đấy con hết sợ ma, con đã dũng cảm!

  1. Trí. Mưu trí, việc này thì đơn giản. Cái việc con quên vở ghi bài, con lấy vở nháp và giấy kiểm tra, con để giấy kiểm tra lên vở nháp rồi viết bài thế là thoát nạn. Thật là may! Con cũng xin lỗi cô vì con quên vở.

Thầy có thấy vậy không?

Whe whe whe

Bài 8.

Tu sinh: Tường Vy – 7 tuổi

Trường: Tiểu học Bế Văn Đàn

Một hôm con đang đi chơi con nhìn thấy một người ăn xin đang bán tăm bông, kẹo, tăm. Con đi ra, lúc ra đến nơi thì lại nhớ ra mình không mang tiền thế là người ăn xin bảo: Bác miễn phí cho cháu. Con nói :’ Nhưng bác nghèo thế sao bác không cần tiền?”. Bác mới bảo: “ Bác có năm nghìn đồng là đủ mua cái bánh mì ăn rồi”

Một lần nữa con lại gặp lại bác thế là con đưa cho bác hẳn một trăm nghìn đồng. Bác bảo: “ Bác cảm ơn cháu rất nhiều”.

Tap the

Đăng bởi: Chùa Tứ Kỳ

Bản quyền bài viết này thuộc về Chùa Tứ Kỳ

Bình luận

Lịch các khóa tu

Khóa tu Thiền

Khóa tu niệm Phật

Khóa Tu Phúc Một Ngày

Khóa tu một ngày an lạc

Thư viện kinh sách

Ấn phẩm Phật Giáo

Mạng xã hội