Cảm tưởng về khóa tu Một Ngày An Lạc lần thứ 41 – Các bài viết đạt giải

Bởi vì một ngày vui không chỉ lấp đầy những tiếng cười mà còn có những giây phút con người ta bay bổng, quên đi thực tại. Tâm hồn ta đẹp chỉ khi ta tịnh tâm...

CẢM TƯỞNG VỀ KHÓA TU MỘT NGÀY AN LẠC LẦN THỨ 41

*** CÁC BÀI VIẾT ĐẠT GIẢI ***

Chủ để: Một Ngày Vui

Giảng sư: Đại Đức Thích Minh Khương

24059151_2415782618646319_2432960324149472338_n

Bài 1

Tu sinh: Quang Minh (10 tuổi)

Hôm nay, con được học bài “Một ngày vui” con thấy Thầy giảng rất hay và Thầy đã đưa ra những lời khuyên rất hay và hữu ích. Thầy bảo nếu đưa ra một thời khóa và thực hiện hằng ngày thì ta sẽ sử dụng được thời gian hợp lý. Thầy nói rằng thiên tài được tạo nên bởi 1% thông minh và 99% cần cù. Cảm ơn Thầy đã nhắc nhở mì gói khiến ung thư máu và cảm ơn mẹ con vì đã đưa ra lịch trình hai tuần ăn mì gói 1 lần nếu không con  chết từ lâu rồi. Thầy bảo không nên so sánh vì trong cuộc sống đôi khi mình cho là đúng nhưng người khác cho là sai. Con cảm ơn Thầy vì có thời khóa học nằm xác chết, giúp con chợp mắt được một chút nếu không con sẽ không đủ sức mà nghe Thầy giảng tiếp nữa. Thầy ơi, con xin Thầy trả lời câu hỏi này của con: Thầy giảng giúp con Phật Giáo hòa hảo là gì với ạ, và Thầy giải thích cho con tại sao Phật giáo hòa hảo lại thành lập lực lượng vũ trang Bảo An được không ạ?

Con cảm ơn Thầy! A Di Đà Phật.

Ghi chú: Con xin lỗi Thầy bì bài con có hơi nhiều đoạn bị bỏ trống, đó là vì đoạn con viết thừa nhưng khi đọc lại con mới phát hiện ra, tại con lười không viết lại, mong Thầy thông cảm.

 

BÀI 2

Tu Sinh: Nguyễn Ngọc Anh – 21 tuổi

Lại một khóa tu nữa lại đến, và giờ đây, con lại ngồi trên giảng đường này, viết bài thu hoạch, mà lần nào cũng thế, cầm cây bút trên tay mà không biết viết gì, lúc ngồi nghe Thầy giảng, thì tràn đầy cảm hứng, thế mà lúc đặt cây bút để viết thì đầu trống rỗng luôn Thầy ạ.

Hôm nay Thầy giảng về chủ đề “ Một ngày vui”. Lúc đầu con cứ nghĩ, một ngày vui và một ngày đến đây chỉ có ngồi nghe Thầy kể chuyện cười để được vui vẻ. Nhưng giờ con đã nhận ra, để có một ngày vui, thì phải là cả một quá trình sống có kỷ luật của bản thân. Thường thì, con thường làm việc không có lịch trình, khi nào quyết tâm lập một thời khóa biểu, thì sao thực hiện toàn bị lệch Thầy ạ. Nhưng qua lời giảng của Thầy, giúp con nhận ra, khi lập một kế hoạch hằng ngày, sẽ làm cho bản thân “có trách nhiệm” để công việc của mình hoàn thành tốt, như thế sẽ có được niềm vui: khi có trách nhiệm, con sẽ sống có uy tín, không làm người khác buồn,tổn thương, hụt hẫng. Người như thế sẽ luôn được mọi người quý mến và tin tưởng.

  • Thứ hai là siêng năng, cách siêng năng của Thầy lạ quá, thường thì con nghĩ, người siêng năng là người chăm chỉ học tập hoặc làm việc. Nhưng theo cách Thầy giảng, thì người siêng năng còn là người “ biết cách làm biếng đúng cách”. Đó là khi chăm chỉ làm việc học tập rồi cần phải giành thời gian làm khỏe thân thể bằng cách luyện tập thể dục, ăn uống điều độ. Đôi khi cũng là nằm xuống nghỉ ngơi hay ngủ một giấc thật đã, sau những giờ làm việc, học tập vất vả. Nếu cứ siêng năng theo cách này, con sẽ có sự bền bỉ, dẻo dai trên cả quãng đường đời.
  • Thứ ba là rèn luyện trí tuệ, lúc đầu con cứ nghĩ rèn luyện trí tuệ chính là học tập, thu lượm thật nhiều kiến thức từ bên ngoài vào bản thân và người học càng giỏi, làm việc càng tốt. Thì là người trí tuệ. Đây cũng là người trí tuệ, nhưng trí tuệ này, không giúp người ta hết khổ đau, không làm cho bản thân vui mỗi ngày, có trí tuệ này chưa đủ để có một cuộc sống an vui. Mà chúng ta cần có trí tuệ của sự bao dung, từ bi, hiểu biết và yêu thương, để hòa cùng mọi người.

Kết luận: Để có một ngày vui là xuất phát từ bản thân, biết chấp nhận, sẻ chia với mọi người, chứ không phải chờ đợi từ mọi người. Và bắt đầu niềm vui bằng một giây hạnh phúc, rồi một giờ, một ngày, một năm và cả một đời hạnh phúc. Chúc Thầy mạnh khỏe.

Bài 3

Tu sinh: Nguyễn Xuân Việt Hoàng (Lớp 7D)

Hôm nay, con đã được học về chủ đề rất dễ hiểu: “Một ngày vui”. Tại sao con lại bảo rất dễ hiểu. Tại vì, ở nhà, con và bố mẹ đã gắn bó với nhau rất nhiều, buổi tối, bố và mẹ đón con từ trường về nhà để ăn cơm. Cả nhà rất xum vầy bên nhau. Những tiếng cười đùa vui vẻ, cả con, bố, ẹm, anh làm con vô cùng xúc động bởi phải nói là đây là một trong những bữa tối vui vẻ,đoàn kết nhất bên nhau. Tại vì, bố mẹ con thường cãi nhau, làm con đau đầu vô cùng. Lúc bố mẹ cãi nhau đó,con chỉ dám ngồi yên trong phòng mà suy nghĩ: “làm thế nào để bố mẹ hết cãi nhau”. Mất hai đến ba ngày suy nghĩ, cuối cùng con nảy ra một ý: “con sẽ lên mạng tra tìm”. Không ngờ rằng, con cho bố mẹ xem, nghe biết mấy cũng chẳng hiệu quả gì. Vậy nên, con đành phải ngồi im, mồm bặt lại cho đỡ phải nói. Nhìn bố mẹ như thế, con học hành càng yếu đuối hơn. Các môn chính,phụ của con hay được điểm 10, giờ đây tụt xuống điểm 6, 7, con còn hay bị ăn mắng nữa chứ, mặc dù không có tội gì. Cho đến hôm nay, con được nghe Thầy Thích Minh Khương giảng bài “Một ngày vui”, con sẽ cố gắng về nhà giảng giải cho bố mẹ hiểu ra và được vui vẻ bên nhau như xưa. Và có điều Thầy giảng:

  • Tạo thời khóa biểu
  • Siêng năng
  • Rèn luyện trí tuệ
  • Làm đẹp trong mắt mọi người

Cuối cùng con xin cảm ơn Thầy và con mong bố mẹ con không bao giờ cãi nhau nữa, để con được điểm tốt các môn. Nam Mô A Di Đà Phật,Nam Mô A Di Đà Phật, Nam Mô A Di Đà Phật.

Bài 4

Tu sinh: Lưu Hà Dũng – 04/02/1993 – Sinh viên Đại học Bách Khoa Hà Nội

Chủ đề: MỘT NGÀY VUI

1.Thời khóa

  1. Siêng năng

3.Rèn trí tuệ

  1. Làm đẹp trong mắt mọi người

Hôm nay con được tới chùa tu tập với chủ đề một ngày vui. Thế mà từ lúc con thức dậy con lại gặp toàn gặp những chuyện chẳng thể nào vui được:

Sáng con vừa thức dậy rủ bạn gái con đi chùa thì con lại bị càm ràm, bị bạn ấy than phiền đủ mọi điều xong rồi giận con luôn. Vừa mặc áo khoác cho đỡ lạnh thì bị quệt vào đinh làm con bị rách áo. Ra đường thì toàn gặp mấy người đi xe kiểu trời ơi đất hỡi.

Cũng may con đến chuafv được sớm, chấm dứt được chuỗi đen tối của con.

Được tập khí công con thấy tâm mình được thoải mái, tâm trạng con cũng tốt lên nhiều. Rồi con được Thầy chỉ cho tập luyện pháp môn mới. Con thấy thật thoải mái, mọi bực dọc buồn phiền được xóa tan đi. Nhìn sang thấy người mình yêu thương không còn thấy đáng ghét như hồi sáng nữa.

Con cảm ơn Thầy rất nhiều.

Con nhận ra được rằng: điều làm bản thân con thấy vui và hạnh phúc nhất là luôn có người yêu quý bên cạnh mình; vượt qua được những điều không vui, buồn phiền thì đó là niềm vui.

Sau khi nghe thầy giảng, điều con nhớ nhất là: Niềm vui phải được sẻ chia để nhân lên lớn hơn, để mọi người xung quanh cùng vui vẻ, an vui.  Quá khứ đã qua rồi, ta không nên phán xét, buông những lời chê bai, cay nghiệt. Quan trọng là hướng đi tương lai của mình. Chỉ cần bình tâm, mạnh mẽ vượt qua sẽ được vui vẻ.

Bài 5

Tu sinh: Nguyễn Thu Hằng – Sinh năm: 1995 – Công việc: Gia sư cấp 1,2.

BÀI THU HOẠCH

Chủ đề: MỘT NGÀY VUI

Thưa Thầy, ngày hôm nay với con đúng nghĩa là “Một ngày vui”. Mặc dù mới trải qua nửa ngày nhưng con tin những tình cảm, cảm xúc, sự hứng khởi, mà Thầy khơi gợi mang lại sẽ giúp con có cả ngày hôm nay với tâm thế hạnh phúc!

Từng ngày trôi qua nhưng con không biết liệu có bao nhiêu ngày được gọi là “ngày vui”. Có chăng đó chỉ trọn vẹn là những ngày tháng của tuổi thơ bé tý tẹo, giống như các em hôm nay con nhìn ngay tại đây. Có thể các em không hiểu và thấm thía hết những điều Thầy giảng, nhưng nụ cười nhân từ và các câu chuyện đơn giản mà ý nghĩa của Thầy cũng khiến các em vui, hạnh phúc khi đến với khóa tu.

Con đã ghi nhớ kỹ 4 điều Thầy dậy để cuộc sống mỗi ngày trôi qua đều là một ngày vui. Dường như trong 4 điều Thầy dạy con đều đã từng học, xem và tập thực hành nhưng do bản lĩnh kém cỏi nhưng con chỉ thực hiện trong một thời gian ngắn rồi lại thôi. “Một ngày vui” phải do tâm an vui, thực sự hạnh phúc với mọi người xung quanh, mọi điều làm. Điều đó với con chỉ đơn giản là tu niệm phật mỗi sáng, cùng người bà nội đã 95 tổi ăn sáng và có bữa con gia đình thật ấm áp, vui vẻ. Trời đã vào đông, bà nội lúc nào cũng lo cho con, thấy con ra đường là nhắc mặc áo, hỏi đã ăn gì chưa, rồi mấy giờ về. Có lẽ vì bà sống với gia đình con mà bố mẹ có mỗi mình con, mẹ đi cả ngày nên bà cứ thay bố mẹ lo lắng quan tâm con. Nụ cười của bà khiến con hạnh phúc và hạnh phúc hơn thế là cảm giác đươc ôm bà ngủ mỗi tối. Con không  thể ngủ nổi nếu không có bà. Bà nói: “Ngày trước có cái ông nào đó xem cho bà, nói với bà là bà sống rất thọ, mai này chết là không ốm đau bệnh tật gì đâu, chỉ cảm hay ngã cái là đi thôi”. Điều ấy khiến con luôn lo lắng, liệu con còn được bao nhiêu ngày là “ngày vui” có bà, bên bà, được bên bà ngủ.

Mọi người, bạn bè thân động viên mà con chưa tìm ra cách nào tự động  viên bản thân trước suy nghĩ đó thầy ạ!

 

Bài 6

tU SINH: Đinh Thị Hạ Nhi – Lớp 7 – Hà Nội.

Con chào Thầy! Vậy là hôm nay đã là khóa tu lần 41, đã 8 khóa tu con có mặt trong ngôi chùa này, tại nơi đây, con thấy thoải mái và học bao điều để trở thành một con người hoàn hảo. Nhưng hôm nay, con không cảm thấy thích cho lắm vì con buồn ngủ ^_^’ . Chuyện là tối hôm qua con thức khuya học bài 12h đêm. Con không thể ngủ vì mẹ bảo mai đi chùa à con phải thức… Tuy vậy, hôm nay con nghe Thầy giảng con thấy tỉnh táo hơn, vui hơn vì Thầy lúc nào cũng dí dỏm, hài hước. Hôm nay, Thầy dạy con bài: “một ngày vui” – là dạy chúng con lúc nào cũng phải cười hở 8 (hay 10) cái răng. (con thấy sai sai). Tiếp theo, Thầy kể  cho chúng con nghe về chuyện cái chuông. Quả thực, con thấy tiếng chuông thật hiệu nghiệm, chúng đưa con vào những thế giới thư giãn. Bởi vì một ngày vui không chỉ lấp đầy những tiếng cười mà còn có những giây phút con người ta bay bổng, quên đi thực tại. Tâm hồn ta đẹp chỉ khi ta tịnh tâm, tự tại nhìn lại đời và suy ngẫm. Trong cuộc sống hàng ngày con là một người thất thường, hay cau có, con là một người khá là dễ quen nhưng cũng rất khó gần. Hôm nay, con ngộ ra, Thầy – Người dễ thương nhất con từng biết. Bởi vì Thấy luôn cười, tặng hoa và giọng nói ấm áp hay những câu chuyện thú vị. Clap. Clap. Clap. Thầy ơi, Thầy dễ thương hơn cả chú tiểu trên kia vì Thầy mang cho con Một ngày vui theo đúng chủ đề.

 

Bài 7

Tu sinh: Kiều Thị Quỳnh Thư – 12/11/1980

Hôm nay lần đầu tiên con được tham dự một buổi học với chủ đề Sống vui. Cũng rất vô tình hay như có duyên con hỏi một chị đồng nghiệp cùng cơ quan mới biết lớp học này và cũng thật may mắn khi hỏi thì cũng là thời điểm lớp học diễn ra.

Và ngày hôm nay khi nghe thầy giảng dạy con đã biết được, hiểu được một phần nào sống vui là không chỉ một mình mình tạo cho mình niềm vui mà phải biết trân trọng từng giây phút sống, cùng tạo ra cho những người xung quoanh sự đoàn kết, sống có tâm thì mỗi người sẽ là niềm vui của nguời khác.

Tất cả những việc đã qua đã là quá khứ đâu có tiếc chi mà nhớ, sống sao cho tâm thật khỏe, trong sạch.

Con mong sẽ học hỏi được nhiều điều hơn nữa!

 

Bài 8

Tu sinh: Bùi Thị Phương Thảo

Nam Mô A Di Đà Phật! Hôm nay con được học, được nghe bài học “Một ngày vui” con thấy như con tìm đúng  liều thuốc mình cần. Mới ngày hôm qua thôi con còn nhiều điều khiến con buồn và mệt mỏi. Con là đứa trẻ cực kỳ nhạy cảm và hay suy nghĩ nhưng lại giấu vào trong và chịu một mình, nên nhiều khi mọi người tưởng con vô cảm. Con thường thắc mắc tại sao, tại sao người lớn lại ích kỷ vậy, họ luôn cho mình đúng và luôn muốn người khác theo ý mình. Bố mẹ con cũng vậy, họ luôn làm những thứ mà họ cho là đúng mà quên mất trách nhiệm của mình trước, để rồi khi họ không còn được họ hàng quan tâm thì họ muốn con phải giống như họ tạo thành 1 nhóm phản kháng và con phải nghe mãi câu “ tao cho con này nó khôn nó biết bảo vệ mẹ”,… làm con nhiều khi muốn phát điên lên vì con không thể làm trái lương tâm mình được, dù con có cố phân tích thì họ vẫn cho con là con nít. Thành ra nhiều khi trong gia đình con bị cô độc, lắm lúc con muốn buông xuôi giống như cái cách họ hàng làm với họ nhưng con lại không làm được cho dù con tổn thương quá nhiều. Cái cảm giác nghe bác chửi bố vì vô trách nhiệm, còn ông bị biết diễn điên khùng để mọi người thông cảm, con gần như bị rơi vào vực thẳm của sự xấu hổ. Cả một tuần con không làm được việc, dự án trong và ngoài con nhận thêm con đều không thể có cảm hứng giải quyết nổi. Và áp lực cơm áo, gạo tiền, áp lực của sếp, áp lực nuôi dạy thằng em trai đang tuổi ăn học cộng với thái độ khinh bỉ, sự vô trách nhiệm của bố mẹ trút lên con gần như rơi vào khủng hoảng. Con cứ trầm lặng ngồi một chỗ hoặc đôi khi te tởn để mình không bị gục. Chốn công sở người ghét kẻ yêu, con cũng chẳng dám giãi bày ra. Rồi con ngồi nghĩ, còn nước còn tát vậy, con không thể bỏ cuộc, cuộc đời bố mẹ buồn nhiều là do họ không biết tạo niềm vui, để rồi đến lúc họ không dám đối đầu nữa, nhưng con thì khác con còn quá trẻ, con vẫn biết đau khi thấy bị ảo giác do nát rượu, con vẫn chăn chở về đứa em trai đang tuổi ăn học cần người dạy, con vẫn thấy tình thương mẹ dành cho con, dù đúng dù sai cách. Nên con vẫn mải miết mua thật nhiều sách dạy làm người cho bố đọc, cố gắng kể thật nhiều chuyện ý nghĩa cho mẹ nghe và hướng dẫn em đi tiếp không rơi vào đường mòn. Cũng như Thầy giảng chuyện hôm qua thì cũng qua rồi, nếu con tiếp tục mải mê trong câu chuyện buồn của mình thì sớm muộn cuộc đời con cũng trượt dốc. Thế nên, con phải đứng dạy trước, con cũng không dám chắc bố sẽ thay đổi nhưng con sẽ không hối hận vì con đã làm tốt tất cả một người con có thể.

Bài 9

Tu sinh: Nguyễn Thị Tuyết lớp 11A3

Lời đầu tiên cho con xin gửi lời chào, kính trọng nhất mà trước nay ngoài ba mẹ và ông bà con ra, thì thầy chính là người cha thứ 2 mà con rất muốn gọi thầy là cha. Ngoài ba mẹ con hay mắng chửi con suốt ngày ra dù con có làm đúng hay làm sai thì ba mẹ cứ mở miệng ra nói là chửi mắng con.  Không những thế mà mẹ còn rủa con cơ. Mỗi câu mắng chử, dù lúc đó trong lòng con như muốn nổ tung, rồi cũng phải nhịn đi cho chuyện đỡ to ra. Nhưng cũng có lúc cái lòng khoan dung của con đã bị nổ tung ra và cãi lại mẹ rất nhiều dù biết đó là sai. Biết những lời mắng chửi rủa đó là quan tâm đến mình. Nhưng con cũng vừa phải đi học vừa phải dậy thật sớm 1 hay 2 giờ đêm để làm phụ cá mẹ ba, nhưng chưa bao giờ con nhận được một lời khen nào từ ba mẹ, mà toàn ngược lại ba mẹ mắng mình để mình có thể mở mắt to ra và nhìn thấy nỗi khổ nhọc mà ba mẹ phải kiếm ra từng đồng tiền mở mắt sớm hôm. Con cũng thế sợ nhất là đến mùa đông, Ôi! Chao ôi! Thật sự con sợ, rất rất sợ phải dậy cái khoảng khắc mà mọi  người đang ngủ mà mình phải dậy rồi nghĩ đến các bạn của mình sao chúng nó sướng thế, chúng nó hạnh phúc thế. Tại sao chúng nó lại không phải dậy sớm mà con lại phải dậy sớm. Nhiều lúc con không muốn dậy, muốn xin bố mẹ là cho con ngủ hết đêm nay được không. Nhưng co lại nghĩ một mình ba mẹ con làm thì bao giờ mới xong để đi giao cho họ. Con thương lắm, con yêu lắm cái cuộc sống có ba mẹ, tuy con phải dậy sớm cùng, nhưng con vẫn vui và hạnh phúc khi con càng lớn lên và biết suy nghĩ hơn. Biết được đâu là điều mà mình nghĩ là đúng, chỉ có ông bà và bố mẹ con mới dậy dỗ con như vậy thôi. Nhưng cho đến khi con vào khóa tu này thì con lại nghĩ khác. Ngaoif ông bà và bố mẹ( thầy cô) thì thầy là người mà con đã học được rất nhiều người mà con rất muốn gọi là người cha thứ 2 trong cuộc đời mình. Thì những lời thầy giảng có thể coi là lời vàng ngọc mà con yêu thích. Ngày hôm nay con đã học được của thầy là một ngày an vui. Cha đã nói cho chúng con biết bốn điều mà nên nhớ đó chính là

+ Một thời khóa

+ Siêng năng

+ Rèn luyện trí tuệ

+ Làm đẹp trong mắt mọi người.

Con cũng đã hiểu được những điều thầy nói và muốn truyền đạt cho chúng con. Thầy ơi! Thầy ơi! Thầy có thể nào nói cho con biết tại sao thầy lại giảng ra những lời hay như thế không ạ, dù cha mẹ hay biết kỳ ai nói con hay chửi con đi chăng nữa hay khuyên dạy con thì con cũng coi đó là những lời vàng ngọc mà con có thể quý trọng, con cám ơn cha ạ, kính thầy.

Bài 10

(Tu sinh: ….)

Nam mô a di đà phật, hôm nay là ngày chủ nhật cuối tháng rồi và con lại được ngồi lại đây để nghe thầy giảng chủ đề một ngày vui, thực ra khi nghê thầy giảng, con cũng không có ý tưởng gì để viết, nhưng lúc thầy kể xong câu chuyện cuối đã làm cho con tự rút ra những điều quý báu cho riêng mình vì chỉ có thế ta mới có thể biết điểm dừng của bản thân và không lãng phí thời gian vào những thứ khác. Cuộc sống này luôn tạo ra những rào cản, những chướng ngại để làm ta ngã. Nhưng điều quan trọng là sau vết xe đổ ấy bạn có thể tự đứng dậy bằng chính đôi chân mình được không hay chỉ vì một lỗi lầm đủ thôi bạn sẽ gục ngã và phải chờ bàn tay ai đó đỡ bạn dậy. Mọi khó khăn ấy chỉ đang thử thách bạn và làm cho ta rút ra những bài học đáng quý. Con còn nhơ một câu nói của Jackma: “ hôm nay khó khăn, ngày mai còn khó khăn hơn, nhưng mai kia sẽ là một ngày tươi sáng”. Những lỗi lầm của quá khứ đã qua rồi thì cứ để cho nó qua và hãy rút ra những kinh nghiệm từ nó. Đừng bao giờ nhìn vào quá khứ của mình và so sánh với người khác, quá khứ qua rồi không có thể sửa được nhưng hiện tại và tương lai có thể thay đổi được. mỗi ngày hãy thay đổi bản thân của mình. Mình của ngày hôm nay phải hơn mình của ngày hôm qua. Khi ở trong chùa thì ta sẽ cảm thấy tâm mình tĩnh lặng, không xáo trộn nhưng khi ta ra khỏi chùa thì ta phải chạy theo dòng thời gian. Sống là động nhưng ta luôn bất động. khi ta ra khỏi đây hãy cố gắng giữ tâm luôn bất động, không xáo trộn. Hãy tạo mỗi ngày đều là ngày vui.

 

Bài 11.

(Tu sinh:…)

Hôm nay một ngày vui, thật sự có ý nghĩa và sâu sắc, quan trọng đối với con. Thầy đã dậy con bài học ngày vui là tất cả mọi người, là con trong cộng đồng ta, ta luôn có trách nhiệm, nghĩa vụ san sẻ niềm vui, làm cho tất cả cộng đồng quanh ta vui, điều mà bấy lâu nay con nghĩ rằng: ngày vui là mình vui là con đăng status facebook, khoe khang đi chơi, là khi không vui, đăng stratus buồn tâm trạng”. Khiến mọi người xung quanh, người thân ban bè lo lắng. Một ngày vui, thầy dậy con là thiết lập thời gain biểu cho bản thân, là mình có trách nhiệm trong hành động của mình. Sáng nay vì ngủ quên, ủy lại  vào mẹ gọi dậy, mà con đã bỏ lỡ lời thầy giẩng, con thấy mình thật có lỗi! nhưng nghe thầy giảng sau giờ hát.

23843086_2415782628646318_3716970324037814053_n

23844946_2415782655312982_4730154762096532110_n

24068296_2415782738646307_6751818427869656646_n

23905405_2415782608646320_1351815231429007678_n

23844369_2415782675312980_560806519028587893_n

Đăng bởi: Chùa Tứ Kỳ

Bản quyền bài viết này thuộc về Chùa Tứ Kỳ

Bình luận

Lịch các khóa tu

Khóa tu Thiền

Khóa tu niệm Phật

Khóa Tu Phúc Một Ngày

Khóa tu một ngày an lạc

Thư viện kinh sách

Ấn phẩm Phật Giáo

Mạng xã hội